
Cơ chế khóa một chiều của chiếc dây rút nhựa
Dây rút nhựa là cái bẫy ngọt ngào nhất mà mấy ông thợ điện hay dùng. Bí mật nằm ở cái đầu nhỏ xíu có một cái "lưỡi gà" bằng nhựa dẻo, luôn chực chờ để khóa chặt mọi thứ.
Khi bạn luồn sợi dây qua, cái lưỡi này chỉ chịu nằm rạp xuống theo một chiều, cho phép các nấc răng cưa trượt qua êm ru. Nhưng chỉ cần bạn thử kéo ngược lại, nó sẽ dựng đứng lên, cắm phập vào khe răng như một cái chốt cửa bị kẹt.
Càng kéo mạnh, cái lưỡi nhựa càng lún sâu, biến sợi dây thành một con đường một chiều không lối thoát. Muốn gỡ ra mà không dùng kéo thì chỉ có nước ngồi đợi nhựa nó... lão hóa thôi.
Đấy là chú nói vui thôi, chứ dân trong nghề ai lại chịu thua một sợi nhựa rẻ tiền. Bạn chỉ cần một cái kim hoặc đầu tuốc-nơ-vít dẹt thật nhỏ là "phá đảo" được ngay.
Hãy khéo léo thọc cái đầu nhọn đó vào khe hở giữa cái lưỡi gà và dãy răng cưa, rồi bẩy nhẹ nó lên. Khi cái chốt không còn bám vào răng nữa, bạn cứ việc thong thả rút ngược sợi dây ra.
Nhưng nhớ là làm nhẹ tay thôi, nậy mạnh quá làm gãy luôn cái lưỡi nhựa bên trong thì coi như sợi dây đó thành rác thật đấy.
Không ai dại gì làm thế. Kim loại mà làm cái lưỡi mỏng như nhựa thì bẻ vài lần là gãy vụn do mỏi vật liệu. Thay vào đó, chúng dùng một viên bi thép.
Viên bi nằm trong rãnh hình nêm. Khi kéo dây vào, bi lăn ra chỗ rộng. Nhưng khi kéo ngược lại, bi bị kẹt vào khe hẹp, ép chặt lấy dây như kìm chết.
Loại này sinh ra để chịu nhiệt và chịu lực cực lớn ở gầm xe hay máy móc, nơi mà nhựa sẽ chảy nhão trong một nốt nhạc.
Đúng rồi, xác định là "một đi không trở lại". Với dây nhựa, chú bảo cháu lấy kim nậy là xong, chứ đầu khóa bọc thép này thì chịu chết, không có khe hở nào để thọc mạch đâu.
Viên bi nằm lọt trong cái "chuồng" thép siêu cứng. Cháu càng cố kéo hay chọc ngoáy, nó càng ép chặt vào sợi dây để chịu được rung lắc dữ dội mà không tuột.
Muốn tháo thì chỉ có dùng kìm cộng lực mà "phập" một phát thôi. Dùng loại này là xác định gắn bó trọn đời, không có cơ hội sửa sai.
Cháu đừng nghĩ họ nhét nó qua cái khe đó. Thực tế, người ta đặt viên bi vào vị trí trước, rồi mới dùng máy dập thủy lực uốn cong tấm thép bao quanh để tạo thành cái "chuồng" nhốt bi lại.
Giống như làm bánh trôi, nhân phải nằm sẵn ở giữa rồi bột mới bao quanh. Cái vỏ thép lúc này là một khối thống nhất, không có ốc vít hay mối nối nào để cháu tháo ngược ra cả.
Thiết kế này giữ viên bi luôn nằm đúng vị trí để sẵn sàng cắn chặt vào dây. Cháu có dùng búa đập thì cái chuồng thép đó cũng chỉ móp đi chứ không bao giờ chịu nhả viên bi ra.





