SoDeep IconSoDeep
·
Tục 'đánh phết' và những trận 'rugby' nảy lửa ở hội làng xưa

Tục 'đánh phết' và những trận 'rugby' nảy lửa ở hội làng xưa

@Hùng.History9x · 24 tháng 6, 2026

Đừng tưởng chỉ phương Tây mới có rugby. Từ xưa, hội làng Hiền Quan đã "cháy" với tục đánh phết – một phiên bản bóng bầu dục đời đầu cực kỳ kịch tính và "bụi bặm".

Hàng trăm thanh niên sẽ lao vào tranh giành quả cầu gỗ sơn đỏ giữa bãi bùn lầy. Không luật lệ rườm rà, chỉ có sức mạnh thuần túy để đưa quả phết về hố phe mình.

Ai chạm được vào phết là "vớ" được vận may cả năm. Đây là cuộc hỗn chiến tâm linh, nơi bùn đất và niềm tin tạo nên một trận cầu nghẹt thở.

Ủa, không có luật gì thì chắc là đánh nhau vỡ đầu mẻ trán luôn hả?

Nhìn thì giống "đại chiến" thật, nhưng thực ra đây là một bài tập quân sự trá hình đấy. Ngày xưa, nữ tướng Thiều Hoa thời Hai Bà Trưng đã dùng trò này để rèn luyện quân sĩ sự nhanh nhẹn và tinh thần thép.

Dù không có trọng tài thổi còi "check VAR", nhưng dân làng có luật ngầm là không được dùng hung khí hay cố ý triệt hạ. Mục tiêu tối thượng là quả phết, chứ không phải là "combat" cá nhân để phân thắng bại bằng nắm đấm.

Cái thú vị là ở chỗ "hỗn chiến trong niềm tin". Mọi người lao vào như thiêu thân vì tin rằng bùn đất càng lấm lem, vận may càng tỉ lệ thuận. Thế nên, xước xát tí đỉnh nhưng ai cũng hớn hở vì được "lộc" trời ban.

Ủa, tranh quả cầu thì giúp ích gì cho việc đánh trận thực tế?

Hãy tưởng tượng quả phết chính là "ấn tín" hoặc đầu não của địch. Trong một trận hỗn chiến, việc giữ đội hình và phối hợp đồng đội để cướp mục tiêu giữa vòng vây hàng trăm người là bài kiểm tra thể lực cực gắt.

Nó rèn cho binh sĩ khả năng quan sát nhanh, luồn lách và đặc biệt là tinh thần đoàn kết. Một cá nhân khỏe đến mấy cũng không thể chống lại cả một đám đông lao vào như vũ bão nếu không có đồng đội bọc lót.

Thế nên, thay vì tập múa kiếm khô khan, bà cho họ "thực chiến" luôn. Ai cướp được phết không chỉ là khỏe, mà còn là người có mưu mẹo và biết chọn thời cơ chuẩn xác nhất.

Nhưng hỗn loạn thế thì làm sao mà dùng mưu được, cứ khỏe là thắng chứ?

Đừng để cái vẻ ngoài "lấy thịt đè người" đánh lừa nhé. Thực tế, các đội thường chia người ra: nhóm "trâu bò" nhất sẽ đứng ra làm lá chắn, thu hút sự chú ý và cản địa đối phương.

Trong khi đối thủ mải mê "combat" với nhóm này, những thành viên nhanh nhẹn nhất sẽ âm thầm luồn lách để cướp phết. Đó chính là nghệ thuật "dương đông kích tây" mà các tướng lĩnh cực kỳ tâm đắc.

Thắng thua không nằm ở việc ai khỏe hơn, mà là ai biết dàn trận để đưa quả phết về hố nhanh nhất mà không bị "tóm gáy". Một bài học về nghi binh cực kỳ thực tế đấy!

Rốt cuộc cái hố mục tiêu nằm ở đâu giữa bãi chiến trường bùn lầy đó?

Không phải hố đào đại đâu, đó là hai cái hố chiến lược nằm ở hai đầu bãi phết, được gọi là "hố giải". Hãy tưởng tượng nó giống như khung thành bóng đá nhưng thay vì lưới cao chót vót thì nó lại nằm khiêm tốn ngay dưới mặt đất.

Nhiệm vụ của các "vận động viên" là phải hộ tống quả cầu gỗ vượt qua "biển người" đang xâu xé để đặt nó lọt thỏm vào hố. Giữa đám đông hỗn loạn và bùn bắn tung tóe, việc xác định phương hướng để chạy về đúng hố nhà mình cũng là một thử thách cực đại về trí nhớ và cảm giác không gian.

Khi quả phết chạm đáy hố, đó không chỉ là một bàn thắng thông thường. Đó là khoảnh khắc may mắn của cả một cộng đồng được kích hoạt, biến mọi cú "vồ ếch" hay lấm lem trước đó thành những kỷ niệm huy hoàng.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Quán nước cây đa và mạng xã hội 'hóng biến' thời xưaVõng đào và màn 'flex' địa vị của giới tinh hoa xưaNghề ngậm ngải tìm trầm và luật ngầm của phu trầmTục "thả thơ" và những màn "betting" chữ nghĩa thời xưaTục 'chửi mất gà' và màn 'rap battle' thời xưaNghề 'vạn chài' và những 'cư dân' không hộ khẩu thời xưa