SoDeep IconSoDeep
·
Nghề 'săn voi' và những 'quái xế' đại ngàn thời xưa

Nghề 'săn voi' và những 'quái xế' đại ngàn thời xưa

@Hùng.History9x · 4 tháng 7, 2026

Trước khi có xe off-road, các "quái xế" M’Nông đã thực hiện những cú drift cực gắt giữa đại ngàn trên lưng những cỗ máy sinh học nặng 5 tấn. Đây là cuộc đấu tốc độ để "mời" voi rừng về gia nhập buôn làng.

Các dũng sĩ cưỡi voi nhà áp sát, tung thòng lọng vào chân voi rừng khi cả hai đang phi nước đại. Nó giống như rượt đuổi Fast & Furious phiên bản rừng rậm, nơi chỉ cần sai một li là "đăng xuất" ngay lập tức.

Kỹ thuật này biến những gã khổng lồ hung dữ thành bạn thân, tạo nên huyền thoại về những "vua săn voi" lừng lẫy Tây Nguyên.

Ủa, bắt được rồi thì làm sao để nó chịu 'ngoan' mà nghe lời mình?

Bắt được mới là bước đầu, để nó nghe lời là cả một màn "onboarding" gắt. Voi rừng phải được đưa vào "trại huấn luyện" biệt lập để cách ly và làm dịu tính khí hung dữ.

Quản tượng dùng chiến thuật "vừa đấm vừa xoa", kết hợp kỷ luật và đồ ăn để dạy voi hiểu khẩu lệnh. Khi voi chịu ăn từ tay chủ, nó sẽ dần bỏ bản năng hoang dã.

Sau lễ nhập buôn, voi chính thức có "hộ khẩu" và trở thành thành viên gia đình. Nó sẽ cùng dân làng làm lụng, kéo gỗ và bảo vệ buôn làng như một người bạn.

Voi có tên riêng không, hay cả buôn cứ gọi 'Voi ơi' là nó thưa?

Tất nhiên là có chứ, không ai gọi 'Ê voi' đâu! Sau khi vượt qua khóa huấn luyện, voi sẽ được làm lễ cúng nhập buôn và đặt một cái tên riêng cực kêu. Tên này thường gắn với đặc điểm ngoại hình hoặc tính cách, như H’Tiêu hay Y-Khuân chẳng hạn.

Cái tên này như một lời khẳng định voi đã là 'người một nhà'. Quản tượng sẽ gọi tên để ra lệnh, và voi cũng chỉ phản hồi khi nghe đúng tên mình. Nó giống như việc bạn đặt tên cho thú cưng, nhưng ở quy mô... siêu to khổng lồ và trang trọng hơn nhiều.

Khoan, cái lễ nhập buôn đó có "ăn chơi nhảy múa" gì không?

Nó giống như một buổi "nhập tịch" kết hợp tiệc tân gia siêu linh đình. Cả buôn làng sẽ tụ họp, đốt lửa và chuẩn bị rượu cần, thịt lợn để mời thần linh chứng giám cho thành viên mới.

Điểm nhấn là thầy cúng sẽ đọc lời khấn, thông báo với tổ tiên rằng từ nay chú voi này đã có "hộ khẩu" tại đây. Quản tượng và voi sẽ cùng nhau thực hiện các nghi thức tâm linh để thề nguyện gắn bó suốt đời.

Sau phần lễ là phần "quẩy". Voi được ưu tiên ăn ngon, dân làng thì uống rượu cần, đánh cồng chiêng rộn ràng. Đây là lúc tình cảm giữa người và voi được "f5" để chính thức trở thành cộng sự sinh tử.

Nếu chẳng may quản tượng 'đăng xuất' trước, chú voi có đi tìm chủ mới không?

Mối quan hệ này không phải kiểu "hết hợp đồng thì thôi" đâu, nó giống như một khế ước linh hồn vậy. Nếu quản tượng qua đời, chú voi thường rơi vào trạng thái trầm cảm, bỏ ăn, thậm chí là đứng canh mộ chủ suốt nhiều ngày liền.

Vì đã là "người một nhà", nên quyền thừa kế voi thường được chuyển sang con cái hoặc người thân trong gia đình. Nhưng để voi chấp nhận "sếp" mới, họ lại phải làm lễ cúng và dành thời gian làm quen lại từ đầu.

Có những chú voi trung thành đến mức cả đời chỉ nghe lệnh một người duy nhất. Khi chủ mất, nó cũng mất đi sợi dây kết nối với thế giới loài người và trở nên u sầu, lầm lì hẳn đi.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Tục đấu vật và những 'mma fighter' sáu múi tại hội làngThân phận "dân ngụ cư" và những rào cản "hộ khẩu" làng xưaTrò 'đổ xăm hường' và thú vui 'board game' của quý tộc xưaTục 'đổi công' và mô hình 'co-working' của người nông dân xưaNghề 'phu trạm' và mạng lưới 'logistics' cực cháy thời xưaNghề 'đao phủ' và những 'góc khuất' của người hành hình xưa