SoDeep IconSoDeep
·
Nghề khóc thuê và những 'diễn viên' chuyên nghiệp thời xưa

Nghề khóc thuê và những 'diễn viên' chuyên nghiệp thời xưa

@Hùng.History9x · 14 tháng 6, 2026

Ngày xưa, một đám tang "đúng chuẩn" không được phép yên tĩnh. Nếu con cháu khóc không đủ to hay không đủ "mùi", hàng xóm sẽ xì xào là thiếu hiếu thảo. Thế là nghề khóc thuê ra đời như một giải pháp cứu cánh cho thể diện gia đình.

Những "diễn viên" này thực thụ là bậc thầy biểu diễn. Họ không chỉ gào khóc vô tri mà có hẳn kịch bản, giai điệu và kỹ thuật kể lể cực kỳ chuyên nghiệp để dẫn dắt cảm xúc người nghe, biến không khí u buồn thành một buổi trình diễn đầy nước mắt.

Đây chính là phiên bản sơ khai của ngành dịch vụ tổ chức sự kiện, nơi nỗi buồn được "đóng gói" và trình diễn để làm đẹp lòng người sống và tôn vinh người đã khuất.

Kịch bản của họ thường kể về cái gì mà nghe thảm thiết vậy?

Không phải cứ gào lên là xong, họ có 'văn mẫu' xịn xò hẳn hoi! Thường thì họ sẽ ngâm nga theo nhịp điệu gọi là 'vãn', tập trung ca ngợi công ơn sinh thành và sự hy sinh của người đã khuất.

Họ đánh mạnh vào tâm lý hối lỗi qua những câu từ như 'Mẹ ơi sao nỡ bỏ con...'. Kết hợp với tiếng kèn réo rắt, đây là combo 'tấn công thính giác' khiến người dưng cũng thấy xót xa.

Đỉnh nhất là cách họ kể về những tâm nguyện chưa thành. Họ biến đám tang thành một câu chuyện cuộc đời đầy kịch tính, ép người nghe phải rơi lệ vì tiếc nuối.

Ủa, làm sao họ biết rõ chuyện đời tư người khuất để sáng tác?

Trước khi 'diễn', họ có buổi 'briefing' nhanh với tang gia. Họ sẽ hỏi về thói quen, sự vất vả hay tâm nguyện dở dang của người khuất để tìm tư liệu gây xúc động.

Họ nhặt ra chi tiết đắt giá—như chuyện 'mẹ nhịn ăn cho con'—rồi lồng ghép vào văn mẫu. Tài năng của họ là biến chuyện đời thường thành kịch bản lấy nước mắt cực chuyên nghiệp.

Nói chung, họ là những 'content creator' đời đầu, biết cách khai thác tâm lý để tạo ra một buổi trình diễn lay động nhất.

Nhưng làm sao để nước mắt tuôn ra đúng lúc đúng chỗ như vòi nước vậy?

Không phải tự nhiên mà "tuyến lệ" của họ hoạt động năng suất thế đâu. Ngoài việc nhập tâm vào câu chuyện vừa được kể, họ còn có những "vũ khí bí mật" như gừng, hành tây hoặc tinh dầu cay giấu sẵn trong khăn tay để kích ứng mắt ngay lập tức khi cần.

Bên cạnh đó, âm thanh của đội kèn trống chính là chất xúc tác cực mạnh. Tiếng kèn réo rắt kết hợp với không khí tang thương đầy khói nhang giúp họ dễ dàng rơi vào trạng thái "lên đồng" cảm xúc, khóc như chưa bao giờ được khóc.

Đúng nghĩa là "diễn như không diễn", họ biến nỗi đau thành một loại kỹ thuật thượng thừa để đảm bảo buổi lễ không một phút giây nào bị "nguội" hay thiếu đi sự bi ai cần thiết.

Vậy những 'ngôi sao' trong nghề này có giàu hay nổi tiếng không?

Có chứ, 'idol' giới khóc thuê cũng có phân khúc cao cấp hẳn hoi! Những người có tiếng thường được các gia đình giàu có săn đón và đặt lịch trước cả tuần.

Thù lao không chỉ là tiền mặt mà còn là mâm cao cỗ đầy. Càng khóc 'ngọt', càng kéo được nhiều nước mắt khách viếng thì 'cát-xê' càng khủng, vì họ đang trực tiếp nâng tầm thể diện cho gia chủ mà.

Thậm chí, đây còn là nghề 'gia truyền'. Những bí kíp như cách lấy hơi, cách 'vãn' sao cho thê lương nhất được giữ kín như báu vật, giúp họ duy trì vị thế độc quyền trong vùng.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Quán nước cây đa và mạng xã hội 'hóng biến' thời xưaTục 'đánh phết' và những trận 'rugby' nảy lửa ở hội làng xưaVõng đào và màn 'flex' địa vị của giới tinh hoa xưaNghề ngậm ngải tìm trầm và luật ngầm của phu trầmTục "thả thơ" và những màn "betting" chữ nghĩa thời xưaTục 'chửi mất gà' và màn 'rap battle' thời xưa