
Luật 'dress code' và những màn 'check outfit' thời xưa
Hồi xưa mà đòi "flex" outfit lung tung là dễ "bay màu" như chơi. Không phải cứ có tiền là được mặc đẹp, vì trang phục chính là cái thẻ căn cước di động để phân biệt giai cấp cực kỳ gắt gao.
Triều đình quy định chặt chẽ từ chất liệu đến màu sắc. Dân thường chỉ được "trung thành" với tông màu tối như nâu, đen hoặc trắng; còn những màu rực rỡ hay hình rồng phượng là đặc quyền riêng của giới thượng lưu.
Mấy màn "check outfit" thời đó không phải để lên xu hướng, mà là một hình thức kiểm soát xã hội. Chỉ cần nhìn vào gấu áo hay chiếc thắt lưng, người ta biết ngay bạn đang đứng ở bậc thang nào trong kim tự tháp quyền lực.
"Bế" đi là cái chắc! Thời đó, mặc sai màu không chỉ là thảm họa thời trang mà là trọng tội. Nhẹ thì bị phạt tiền sạt nghiệp, nặng thì ăn vài chục gậy "nát mông" giữa đình làng cho bàn dân thiên hạ xem.
Nếu gan lỳ hơn mà dám thêu hình rồng hay dùng màu vàng của vua, đó được coi là tội "khi quân". Hình phạt lúc này không còn là gậy nữa mà có thể là "bay màu" vĩnh viễn cả họ luôn đấy.
Đúng là "vàng" và "nâu" khá gần nhau. Nhưng triều đình phân biệt theo độ rực rỡ: màu vua là vàng sáng chói, còn dân thường chỉ được dùng màu vàng đất hoặc nâu sòng xỉn.
Để bảo vệ mạng sống, dân mình chọn cách "an toàn là bạn". Thợ nhuộm dùng vỏ cây, bùn ao tạo ra tông màu trầm nhất. Cứ mặc màu "cháo lòng" là chắc chắn không bị nhầm.
Hơn nữa, công thức nhuộm màu "xịn" là bí mật hoặc quá đắt. Dân thường muốn "đu trend" cũng khó vì không có nguyên liệu tạo ra cái màu sang chảnh đó.
Không phải ra chợ mua phẩm là xong. Để có màu vàng "phát sáng", người ta phải dùng khoáng vật quý, hoa hiếm, hay thậm chí là xác rệp cây đặc biệt.
Quy trình chiết xuất cũng cực kỳ kỳ công để ra được cái sắc độ "vibe hoàng gia". Trong khi dân thường chỉ cần ném áo vào hố bùn, thì thợ nhuộm cung đình phải tinh chế qua hàng chục bước.
Nhiều loại thuốc nhuộm còn phải "order" từ nước ngoài về qua con đường tơ lụa. Đúng chất hàng hiệu, vừa hiếm vừa khó làm, bảo sao dân nghèo nhìn giá là "quay xe" ngay.
Chuẩn luôn! Để có những sắc màu rực rỡ "vibe" hoàng gia, người xưa phải "đăng xuất" hàng triệu con rệp son hoặc cánh kiến. Chúng được phơi khô rồi nghiền nát để chiết xuất ra thứ phẩm nhuộm đắt đỏ nhất hành tinh.
Tính sương sương, để nhuộm đủ vải cho một chiếc áo bào, số lượng "nạn nhân" có thể lên tới hàng trăm nghìn đến cả triệu con. Đây đúng nghĩa là bộ cánh được dệt từ sự kiên nhẫn và... xác bọ.
Màu sắc này chính là lời khẳng định: "Ta giàu đến mức có thể huy động cả một đội quân đi bắt rệp chỉ để nhuộm đồ". Một màn flex cực kỳ tốn kém mà dân thường không bao giờ đu nổi.
Chủ đề liên quan
Quán nước cây đa và mạng xã hội 'hóng biến' thời xưa
Tục 'đánh phết' và những trận 'rugby' nảy lửa ở hội làng xưa
Võng đào và màn 'flex' địa vị của giới tinh hoa xưa
Nghề ngậm ngải tìm trầm và luật ngầm của phu trầm
Tục "thả thơ" và những màn "betting" chữ nghĩa thời xưa
Tục 'chửi mất gà' và màn 'rap battle' thời xưa