
Chiến thuật bắn súng hỏa mai tại trận Nagashino
Trận Nagashino năm 1575 là một bản cập nhật phá game của Oda Nobunaga. Trong khi đối thủ vẫn tin vào meta kỵ binh húc thẳng, Nobunaga lại trang bị cho lính bộ binh những cây súng hỏa mai chậm chạp nhưng đầy uy lực.
Để khắc phục tốc độ nạp đạn rùa bò, ông chia lính thành ba hàng luân phiên. Hàng một bắn xong thì lùi lại nạp, hàng hai và ba kế tiếp nhau khai hỏa, tạo ra một vòng lặp sát thương liên tục không có thời gian hồi chiêu.
Những kỵ sĩ dũng mãnh nhất bỗng chốc biến thành bia tập bắn trước bức tường lửa này. Một cú outplay bằng công nghệ đã chính thức thay đổi hoàn toàn lối chơi của chiến trường Nhật Bản.
Đâu có dễ ăn vậy, Nobunaga thừa biết lính súng của mình là hệ "máu giấy" nên đã chuẩn bị sẵn một lớp bảo vệ cực kỳ khó chịu. Ông không cho lính đứng khơi khơi giữa đồng mà dựng lên những hàng rào gỗ kiên cố ngay phía trước.
Đám kỵ binh Takeda dù có "max tốc" cũng không thể húc đổ đống cọc gỗ này ngay lập tức. Họ bị kẹt lại ngay trước mũi súng, biến một cuộc càn quét thành một pha "tắc đường" thảm khốc.
Trong khi ngựa đang loay hoay tìm đường lách qua khe hở, lính súng cứ thong thả "spam" đạn từ sau lớp cover. Đây chính là cách Nobunaga dùng địa hình để bảo kê tuyệt đối cho dàn chủ lực của mình.
Nobunaga không hề "afk" chờ địch đến rồi mới cuống cuồng đi chặt gỗ. Ông chơi bài "check map" cực kỹ, dẫn quân đến trước hẳn hai ngày để chiếm lĩnh các cao điểm và setup trận địa theo ý mình.
Thay vì tốn thời gian thi công tại chỗ, ông bắt mỗi binh lính phải vác theo một cây cọc gỗ đã vát nhọn từ trước. Khi đến nơi, họ chỉ việc "lắp ghép" như chơi Lego, biến bãi đất trống thành một hệ thống phòng thủ dã chiến kiên cố chỉ trong một đêm.
Phe Takeda thì quá tự tin vào "damage" của kỵ binh nên chủ quan, nghĩ rằng mấy cái hàng rào cỏn con đó không ngăn nổi một cú húc. Đến lúc nhận ra đó là một cái bẫy "hardcore" thì đội hình của họ đã kẹt cứng trong tầm bắn.
Nobunaga đã "lock" đối thủ vào một cái choke point cực hẹp. Hai bên chiến trường là đồi dốc và sông sâu, tạo thành một hành lang độc đạo không có lối thoát.
Phe Takeda bị dồn vào một cái phễu. Muốn cứu viện thành Nagashino, họ buộc phải đi qua đây. Đi vòng qua núi thì kỵ binh sẽ mất tốc độ và bị "tỉa" rụng ngay. Đất bùn lầy lội sau mưa cũng khiến việc bọc lót trở nên bất khả thi.
Họ bị ép vào thế "all-in" cực kỳ ức chế: hoặc húc thủng hàng rào, hoặc nhìn đồng đội bị tiêu diệt. Nobunaga đã biến cả bản đồ thành một cái bẫy không có nút Exit.
Katsuyori bị "ảo tưởng sức mạnh" vì muốn chứng tỏ mình không kém cạnh người cha quá cố. Ông tin kỵ binh Takeda là "vô đối", đủ sức dùng kỹ năng cá nhân đè bẹp mọi hàng phòng ngự.
Dù các tướng đã "ping" cảnh báo, Katsuyori vẫn phớt lờ vì cái tôi quá lớn. Với ông, rút lui là một pha "rage quit" nhục nhã. Ông chọn "all-in" vì tin vào danh tiếng hơn là thực tế.
Sự bảo thủ trước "meta" mới đã biến trận đánh thành một pha "feed" mạng tập thể. Đội quân tinh nhuệ nhất Nhật Bản sụp đổ chỉ vì sự chủ quan này.





