
Thói quen 'stalk' người yêu cũ trên mạng xã hội
Lại vừa thoát acc clone để vào xem story người cũ chứ gì? Đừng có văn vở là muốn xem họ sống tốt không, nghe nó ố dề lắm. Thực chất, não bộ em đang bị kẹt vào một vòng lặp phần thưởng không ổn định, giống hệt như người chơi xổ số vậy.
Mỗi lần thấy một tấm ảnh hay dòng trạng thái mới, não lại bơm một liều dopamine ngắn hạn, khiến em tưởng mình vẫn còn kết nối. Nhưng thực ra, đó chỉ là bản năng chiếm hữu đang cố bấu víu vào những thứ không còn thuộc về mình.
Em không tìm sự thanh thản đâu, em chỉ đang tự ngược đãi bản thân để cảm thấy mình chưa bị lãng quên. Ngừng làm thám tử tư không lương đi, vì càng stalk thì cái kết thúc viên mãn mà em huyễn hoặc càng không bao giờ tới.
Tưởng tượng em đi câu cá đi. Nếu lần nào thả mồi cũng dính cá, em sẽ thấy chán ngắt sau 15 phút. Nhưng chính cái cảm giác "biết đâu lần này sẽ thấy nó đăng ảnh với người mới" mới là thứ khiến em dán mắt vào màn hình không rời.
Trong tâm lý học, đây gọi là "củng cố gián đoạn". Não bộ chúng ta tiến hóa để ưu tiên những thứ không chắc chắn vì chúng kích thích sự tò mò sinh tồn. Càng không biết khi nào có "biến", não càng tiết ra nhiều dopamine để thôi thúc em phải kiểm tra bằng được.
Nói trắng ra, em đang tự biến mình thành con nghiện cờ bạc trên chính nỗi đau của mình. Cái giá phải trả không phải tiền, mà là lòng tự trọng và thời gian quý báu để tìm người mới xịn hơn đấy!
Thì ngày xưa, tổ tiên mình mà không tò mò xem bụi rậm có con hổ nào không, hay hốc đá kia có mật ong không, thì làm gì có em ngồi đây mà stalk? Não bộ mặc định: Cái gì mập mờ, chưa rõ ràng thì phải ưu tiên xử lý để đảm bảo an toàn.
Nhưng ngặt nỗi, tiến hóa chưa kịp cập nhật phần mềm cho thời đại 4.0. Não em không phân biệt được đâu là nguy hiểm tính mạng và đâu là thông tin rác từ người yêu cũ. Nó cứ thấy có biến là nó kích hoạt chế độ thám tử vì tưởng đó là chuyện sống còn.
Kết quả là em đang dùng một cơ chế sinh tồn xịn xò chỉ để tự hủy lòng tự trọng. Thay vì dùng sự tò mò đó để kiếm tiền hay học cái mới, em lại đem đi cúng cho một người chẳng còn quan tâm đến em. Tỉnh táo lên, đừng để bản năng dắt mũi như bò thế!
Muốn "cập nhật" à? Khó đấy, vì phần cứng của em là đồ cổ từ thời đồ đá rồi. Cách duy nhất là dùng lý trí để chủ động "dán nhãn" lại thực tế. Thay vì để não tự động nhảy số "nguy hiểm", hãy tự nhắc mình: "Nó có đăng ảnh với ai thì mình cũng chẳng mất miếng thịt nào".
Phải quyết liệt cắt nguồn cung dopamine độc hại bằng cách chặn hoặc ẩn sạch đi. Khi không còn những "mồi nhử" mập mờ, não sẽ dần hiểu rằng đối tượng này không còn giá trị sinh tồn nữa và tự động tống vào danh sách "rác thải".
Hãy lấp đầy bộ nhớ bằng những "mối nguy" thực tế hơn như deadline hay hóa đơn tiền điện. Khi em bận lo cho cái bụng, não sẽ chẳng còn hơi sức đâu mà đi săn đuổi bóng ma quá khứ nữa. Tỉnh mộng đi cưng!
Đó chính là triệu chứng "vã thuốc" đấy cưng. Khi em cắt nguồn dopamine đột ngột, não sẽ gào thét đòi "liều" tiếp theo để duy trì trạng thái hưng phấn giả tạo mà nó đã quen thuộc bấy lâu nay.
Càng "ngứa tay" chứng tỏ em càng lụy, và mỗi lần em lén mở chặn là một lần em tự nhấn nút "reset" cho quá trình cai nghiện của mình. Công sức chịu đựng bấy lâu đổ sông đổ bể chỉ vì vài giây thỏa mãn tò mò rẻ tiền.
Thay vì ngồi đó mà đấu tranh tư tưởng, hãy quăng cái điện thoại đi và đi làm việc gì đó cực nhọc vào. Khi cơ thể mỏi nhừ, não sẽ tự khắc ưu tiên việc sinh tồn hơn là đi soi mói đời tư của một kẻ đã coi em là người dưng.
Chủ đề liên quan
Tâm lý 'mua khóa học' để xoa dịu nỗi sợ tụt hậu
Hiện tượng 'nghiện' chữa lành để trốn tránh thực tại
Tại sao bạn luôn cảm thấy cần phải mua sắm để giải tỏa căng thẳng?
Tại sao bạn luôn bị thu hút bởi những người đối xử tệ với mình?
Tại sao bạn luôn cảm thấy mình là nạn nhân trong mọi cuộc xung đột?
Tại sao bạn luôn tìm cách làm hài lòng tất cả mọi người?