
Tại sao vũ trụ được định sẵn sẽ kết thúc trong sự lạnh lẽo và bóng tối tuyệt đối?
Hãy coi vũ trụ như một bữa tiệc vắt kiệt sức lực, nơi chủ nhà cứ liên tục nới rộng căn phòng. Mãi mãi.
Giờ thì các ngôi sao như những đống lửa trại ấm áp. Nhưng phòng giãn nở quá nhanh, cuối cùng mọi đống lửa đều sẽ lụi tàn thành tro lạnh.
Vì không gian cứ phình to vô tội vạ, chút nhiệt sót lại bị phân tán đến mức vô dụng. Chẳng ngọn lửa mới nào bùng lên nổi. Chỉ còn lại sự trống rỗng và lạnh lẽo vô tận. Một trò đùa vũ trụ tột cùng: chúng ta cứ tất bật ngược xuôi, nhưng kế hoạch dưỡng già của vũ trụ lại chỉ là ngồi thui thủi một mình trong bóng tối, mãi mãi.
Thủ phạm là năng lượng tối, một thế lực vô hình và tàn nhẫn. Nó chiếm phần lớn vũ trụ với mục đích duy nhất là xua đuổi mọi thứ ra xa nhau.
Lực hấp dẫn tuyệt vọng níu giữ các thiên hà, y hệt gã chủ nhà hoảng loạn níu kéo đám khách đang lũ lượt bỏ về. Nhưng năng lượng tối mạnh hơn và vẫn đang đạp lút cán ga.
Chúng ta hoàn toàn mù tịt nó là cái quái gì, chỉ biết nó đang thắng. Trò đùa tàn khốc nhất là vũ trụ đang bị kéo căng đến chết bởi một bóng ma bí ẩn thậm chí còn chẳng buồn giải thích lý do.
Các nhà khoa học giống như thám tử vũ trụ đến hiện trường vụ án, nơi các thi thể đang nháo nhào bỏ chạy. Họ không thấy kẻ sát nhân, nhưng đo được vết máu bắn tung tóe. Khi theo dõi các ngôi sao phát nổ, họ nhận ra những cái xác thiên thể này không chỉ trôi dạt đi mà đang tăng tốc. Một thứ vô hình nào đó đang bạo lực xô đẩy chúng. Vì giới vật lý chúa ghét việc để trống đơn xin tài trợ, họ dán luôn mác "năng lượng tối" cho bí ẩn kinh hoàng này. Việc này y hệt như chỉ vào con yêu tinh đang ném đĩa loảng xoảng và gọi đó là "vật lý nhà bếp bất thường."
Một số ngôi sao khi nổ tung luôn phát ra công suất y hệt nhau, như một hãng bóng đèn tiêu chuẩn của vũ trụ. Nhờ độ sáng dễ đoán này, các nhà thiên văn học biết chính xác chúng cách xa bao nhiêu dựa vào độ mờ khi nhìn từ Trái Đất.
Nhưng khi tính toán lại, những cái xác sao này lại mờ xỉn hơn hẳn dự kiến. Chúng đã trôi dạt ra quá xa.
Điều này nghĩa là vũ trụ không chỉ trôi lững lờ sau Big Bang; kẻ nào đó đã đạp thốc chân ga. Các vì sao đang tháo chạy khỏi hiện trường nhanh hơn sức kéo của lực hấp dẫn, minh chứng hùng hồn rằng ngày tàn của chúng ta đang được đẩy nhanh tiến độ.
Bọn sao này thực chất là những kẻ mắc chứng tích trữ vũ trụ với lệnh cưỡng chế cực kỳ tàn nhẫn. Chúng vốn là những cái xác chết đặc xịt gọi là sao lùn trắng, bị khóa chặt quỹ đạo với một gã hàng xóm còn sống.
Thay vì ngoan ngoãn an nghỉ, thây ma này lại tham lam hút khí gas từ bạn mình. Nhưng vũ trụ có lệnh cấm béo phì rất khắt khe.
Ngay khoảnh khắc cái xác chết ăn cắp lố khối lượng—tầm gấp rưỡi mặt trời của chúng ta—nó kích hoạt một thảm họa nhiệt hạch tự hủy. Vì giới hạn chịu đựng luôn nằm ở một mức cân nặng cố định, vụ nổ của chúng luôn tạo ra một thứ ánh sáng chói lòa và bạo lực y hệt nhau.
Chủ đề liên quan
Tại sao các lục địa trên Trái Đất lại không ngừng di chuyển?
Tại sao chúng ta chỉ luôn nhìn thấy một phía duy nhất của Mặt Trăng?
Tại sao con người lại có xu hướng tin vào những thuyết âm mưu?
Nhân loại sẽ tìm thấy mục đích sống ra sao khi máy móc đảm nhận mọi lao động thể chất và trí óc?
Tại sao chúng ta lại khao khát lập trình di truyền cho con cái tương lai hệt như viết phần mềm vậy?
Làm thế nào vướng mắc lượng tử cho phép thông tin dường như bất chấp không gian và thời gian?