
Tại sao chúng ta lại khao khát lập trình di truyền cho con cái tương lai hệt như viết phần mềm vậy?
Tưởng tượng bạn đang gọi một chiếc pizza theo yêu cầu: thêm phô mai, không ô liu, và đế bánh không bao giờ ỉu. Đó chính là cách chúng ta "sản xuất" em bé thời nay!
Chúng ta muốn lập trình bọn trẻ như nhân vật game vì loài người vốn khiếp sợ sự bất ngờ. Tội gì phải gieo xúc xắc di truyền để rồi rước về một đứa nhóc nấm lùn, cận thị hay dốt toán?
Thay vào đó, ta chỉ muốn bấm nút 'nâng cấp' DNA của chúng. Đó là một nỗ lực nực cười và tuyệt vọng để đóng vai Chúa, hòng chắp vá những khiếm khuyết của chính mình và đảm bảo các 'bản cập nhật phần mềm' nhí này ra đời mà không dính một lỗi bug nào.
Cha mẹ luôn coi con cái như cơ hội làm lại cuộc đời. Nếu bạn chơi thể thao kém, hói đầu tuổi hai mươi, hay có não cá vàng, bạn bỗng thèm khát một cú tái khởi động sinh học.
Chỉnh sửa DNA thực chất là đỉnh cao không thể đảo ngược của thói làm cha mẹ kiểm soát. Thay vì ép lũ trẻ học piano khổ sở để bù đắp cho sự vô dụng của bản thân, bạn cấy thẳng Mozart vào gen chúng.
Đó là sự ích kỷ đội lốt tình yêu. Ta chẳng hề tạo ra một con người ưu việt hơn; ta chỉ đang cố xóa đi những phần đáng xấu hổ trong chính hình ảnh phản chiếu của mình.
Với phụ huynh kiểm soát thông thường, bạn có thể thoát thân bằng cách chuyển ra nước ngoài hoặc chặn số. Bạn dư sức vứt xó lớp piano khốn khổ khi tròn mười tám.
Nhưng can thiệp di truyền là sợi xích sinh học vĩnh viễn. Bạn đâu thể 'bơ' luôn nhiễm sắc thể của mình.
Bằng cách mã hóa kỳ vọng hoang tưởng vào tế bào, cha mẹ đảm bảo sự kìm kẹp thực sự chảy trong máu bạn. Đó là đỉnh cao của thói cuồng kiểm soát: nhốt đứa trẻ vào một bộ đồ bằng thịt thiết kế riêng mà chúng vĩnh viễn không thể cởi ra, dù có đi trị liệu tâm lý bao nhiêu đi nữa.
Nổi loạn tuổi teen thường chỉ là nhuộm tóc đen, nghe nhạc rác rưởi, hay xăm trổ gớm ghiếc. Trò này rẻ tiền, dễ ợt và chọc tức mẹ hoàn hảo.
Nhưng nếu mẹ bạn đã vung tiền đúc ra một thần đồng tóc vàng cuồng toán, chuyện sẽ phức tạp hơn. Bạn đâu thể tẩy sạch ADN của mình trong bồn rửa mặt.
Để dằn mặt những kẻ tạo ra mình, bạn phải chống lại chính sinh học của bản thân. Bạn cố tình thi trượt giải tích dù não bộ tự động giải vanh vách các phương trình. Đó là một cuộc chiến nực cười, vắt kiệt sức lực chống lại chính những tế bào thượng hạng của mình.
Chống lại bản năng sinh học chẳng khác nào cố dìm chết đuối một con cá. Não bộ tinh vi của bạn là một chiếc siêu xe, còn bạn thì liên tục đạp phanh cháy đường chỉ để chọc tức gã bán xe.
Mỗi khi thấy bài toán, nơ-ron của bạn tự động giải xong nó. Để thi trượt, bạn phải gồng mình kìm nén đáp án đúng và nặn ra một câu trả lời ngu xuẩn.
Tốn cả núi năng lượng tinh thần để diễn vai kẻ ngốc khi bạn được lập trình làm thiên tài. Rốt cuộc, sự mệt mỏi tột cùng từ việc giả vờ tầm thường sẽ đánh gục bạn, biến sự nổi loạn thành một công việc toàn thời gian khốn khổ.
Chủ đề liên quan
Tại sao các lục địa trên Trái Đất lại không ngừng di chuyển?
Tại sao chúng ta chỉ luôn nhìn thấy một phía duy nhất của Mặt Trăng?
Tại sao con người lại có xu hướng tin vào những thuyết âm mưu?
Nhân loại sẽ tìm thấy mục đích sống ra sao khi máy móc đảm nhận mọi lao động thể chất và trí óc?
Làm thế nào vướng mắc lượng tử cho phép thông tin dường như bất chấp không gian và thời gian?
Điều gì sẽ còn lại của một con người khi tâm trí họ được đưa lên máy chủ?