SoDeep IconSoDeep
·
Hiện tượng 'nghiện' chữa lành để trốn tránh thực tại

Hiện tượng 'nghiện' chữa lành để trốn tránh thực tại

@Chị Đại Tâm Lý · 12 tháng 6, 2026

Mấy bà cứ hở tí là đòi "đi chữa lành", mua nến thơm rồi nghe nhạc thiền như đúng rồi. Thực chất, đây là chiêu "spiritual bypassing" – dùng vỏ bọc tâm linh để né sạch đống deadline hay mớ hỗn độn đời thực.

Bạn lún sâu vào nó vì sợ đối mặt với thất bại. Thay vì sửa lỗi, bạn chọn đi trốn trong những triết lý cao siêu để tự huyễn hoặc rằng mình đang "vượt ngưỡng" và cao thượng hơn người thường.

Tỉnh táo lại đi, chữa lành mà không hành động thì chỉ là một dạng nghiện mới thôi. Đừng biến thiền định thành cái hang để trốn, đối mặt với thực tại mới là liều thuốc thật sự.

Ủa, sao đi thiền với mua nến lại khiến mình thấy "thượng đẳng" hơn người khác?

Vì cái tôi của bà nó khôn lắm, nó cần một lý do để thấy mình không "kém cỏi" dù đời đang nát. Khi dán nhãn "chữa lành", bà tự cấp cho mình cái thẻ VIP tâm linh để nhìn xuống những người đang "vật lộn với vật chất" ngoài kia.

Thực chất, bà chọn tin mình cao siêu hơn để lấp liếm sự thật rằng bà không đủ bản lĩnh xử lý deadline. Việc tự huyễn hoặc mình là kẻ tỉnh thức giúp bà trốn tránh cảm giác thất bại trong thực tại.

Đừng dùng mùi nến thơm để át đi mùi bế tắc của bản thân. Người thực sự mạnh mẽ là người dám dọn rác đời mình, chứ không phải ngồi thiền bên cạnh đống rác rồi khen nó có mùi... vô thường.

Thế cái tôi 'thao túng' kiểu gì mà mình cứ đinh ninh là mình đang ổn?

Nó dùng chiêu 'cấp phép đạo đức' đó bà. Khi bà ngồi thiền 15 phút, não tự mặc định mình đã 'tu tập' đủ, nên có quyền lờ đi đống bát chưa rửa hay cái email sếp đang giục cháy máy.

Cái tôi vẽ ra kịch bản bà là nạn nhân đang đi tìm ánh sáng, còn áp lực thực tế là 'năng lượng độc hại' cần cắt bỏ. Thế là bà ung dung trốn việc mà vẫn tự huyễn hoặc mình thanh cao hơn người.

Tỉnh lại đi, cảm giác 'ổn' đó chỉ là thuốc tê thôi. Đừng để cái tôi dắt mũi; đối diện với sự thật phũ phàng mới là lúc bà thực sự bắt đầu trưởng thành.

Khoan, vậy cứ thấy mệt hay bị sếp mắng là auto 'năng lượng độc hại' hả?

Nhầm to rồi bà nội! Đừng có đánh lận con đen giữa sự 'độc hại' và sự 'khó chịu'. Độc hại thực sự là khi bị thao túng hay hạ thấp nhân phẩm, còn deadline hay lời sếp mắng vì làm sai thì đó là thực tế công việc bà phải gánh.

Bà đang dùng cái mác 'năng lượng độc hại' như một tấm khiên để từ chối mọi thứ làm mình thấy không thoải mái. Bản chất là bà lười đối mặt với áp lực và trách nhiệm, chứ cái email của sếp nó không có biết phát ra tia phóng xạ tâm linh nào đâu.

Học cách phân biệt đi: cái gì làm mình đau để mình lớn thì là thuốc đắng, còn cái gì làm mình mòn héo mới là độc. Đừng có hở tí là đòi 'cắt bỏ' rồi tự nhốt mình trong cái kén hồng hào giả tạo.

Rốt cuộc làm sao phân biệt được 'áp lực để lớn' với 'bị bóc lột'?

Ranh giới nằm ở 'giá trị' nhận lại. Áp lực để lớn giống như tập gym, sếp dí để bà cứng cáp, mắng đúng chỗ để bà khôn ra. Đau đấy, nhưng là đau để 'lên cơ' kỹ năng.

Còn bóc lột là hành hạ vô nghĩa, làm việc xuyên đêm chỉ để phục vụ cái tôi của sếp mà chẳng học được gì. Lúc đó bà không phải 'trưởng thành', mà là đang bị 'vắt chanh bỏ vỏ'.

Nếu sau cơn mắng mà trình độ vẫn dậm chân tại chỗ còn tâm hồn nát bét, thì đó là thuốc độc chứ không phải 'thuốc đắng' đâu.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Tâm lý 'mua khóa học' để xoa dịu nỗi sợ tụt hậuThói quen 'stalk' người yêu cũ trên mạng xã hộiTại sao bạn luôn cảm thấy cần phải mua sắm để giải tỏa căng thẳng?Tại sao bạn luôn bị thu hút bởi những người đối xử tệ với mình?Tại sao bạn luôn cảm thấy mình là nạn nhân trong mọi cuộc xung đột?Tại sao bạn luôn tìm cách làm hài lòng tất cả mọi người?