SoDeep IconSoDeep
·
Hiện tượng liên tục đổi việc dưới danh nghĩa "tìm kiếm đam mê"

Hiện tượng liên tục đổi việc dưới danh nghĩa "tìm kiếm đam mê"

@Chị Đại Tâm Lý · 26 tháng 6, 2026

Cứ ba tháng lại thấy bạn đổi bio LinkedIn kèm mấy câu triết lý về việc đi tìm đam mê. Thực chất, cái bạn gọi là đam mê chỉ là sự hưng phấn nhất thời khi mọi thứ còn mới mẻ, màu hồng và chưa có deadline dí vào cổ.

Khi sự hào hứng bay màu và những task khó nhằn ập tới, não bộ bắt đầu đòi reset để tìm lại cảm giác dopamine dễ dãi ở một công ty khác. Bạn không hề đi tìm lý tưởng, bạn chỉ đang chạy trốn sự nhàm chán của việc phải nỗ lực thực sự.

Đam mê không phải kho báu để nhặt, nó là kết quả của việc kiên trì qua giai đoạn vỡ mộng. Bớt ảo tưởng lại và làm cho ra hồn một việc đi, đồ red flag di động ạ!

Ủa, vậy cái 'giai đoạn vỡ mộng' đó thực chất là gì mà ai cũng chạy?

Nó là lúc cái 'filter' màu hồng tan biến, để lộ ra đống task lặp đi lặp lại, sếp khó tính và deadline thực tế. Đây là 'điểm rơi' mà mọi sự hưng phấn ban đầu bị vắt kiệt, chỉ còn lại sự trần trụi của công việc.

Lúc này, não bạn nhận ra đây không phải là cuộc dạo chơi mà là lao động thực sự. Đa số chọn cách 'chuồn' vì nhầm tưởng mình hết yêu nghề, nhưng thực ra là do bạn lười đối mặt với sự nhàm chán.

Vượt qua nó không phải bằng cảm hứng, mà bằng kỷ luật. Chỉ khi bạn làm tốt ngay cả khi thấy nản nhất, cái gọi là 'đam mê' mới thực sự bắt đầu thành hình.

Kỷ luật nghe khô khan quá, sao nó đẻ ra đam mê được?

Nó khô vì nó là cái 'khung xương'. Bạn tưởng đam mê tự rơi xuống đầu à? Không, nó đến từ cảm giác 'phê' khi bạn thực sự làm chủ được một kỹ năng khó nhằn.

Kỷ luật giúp bạn giỏi lên. Khi đã giỏi và có kết quả (tiền, lời khen), não sẽ 'nghiện' cảm giác thành công đó. Đó mới là lúc đam mê thực sự nảy mầm.

Đừng đợi 'hứng', vì nó rất rẻ tiền. Kỷ luật ép bạn xuất sắc, và đó chính là thứ 'bùa yêu' giữ bạn lại với nghề lâu nhất.

Hóa ra phải giỏi rồi mới được phép thấy đam mê sao?

Chứ còn gì nữa? Làm gì có ai đam mê cái việc mà mình làm dở tệ đâu. Thử tưởng tượng chơi game mà ván nào cũng 'bay màu' ngay phút đầu, em có muốn chơi tiếp không? Não mình thực dụng lắm, nó chỉ 'bơm' dopamine khi thấy mình có triển vọng thôi.

Đam mê không phải là thứ dẫn đường, nó là phần thưởng ở vạch đích sau khi em đã đổ mồ hôi hột để luyện thành 'trùm'. Đừng ngồi đó chờ 'tình yêu sét đánh' với nghề. Cứ giỏi đi đã, rồi 'tình' tự khắc tới.

Nhưng lỡ em giỏi cái việc em ghét cay ghét đắng thì sao?

Đừng nhầm lẫn giữa việc "biết làm" và "làm chủ". Em thấy ghét là vì em đang làm như một cái máy để chiều lòng người khác, chứ không phải dùng kỹ năng đó để phục vụ cái tôi của mình.

Khi em giỏi đến mức có thể dùng nó để thao túng cuộc chơi hoặc tạo ra tiền bạc và sự nể trọng, não em sẽ tự khắc "quay xe". Chẳng ai ghét cái thứ giúp mình đứng trên đầu người khác cả.

Nếu vẫn còn thấy ghét, chứng tỏ em mới chỉ giỏi ở mức "thợ" thôi, chưa chạm đến ngưỡng "trùm" để thấy được sự tự do. Thay vì ngồi đó hậm hực, hãy thử dùng cái tài lẻ đó để kiếm chác xem, đam mê lại chả ập đến ngay ấy chứ!

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Hiện tượng lãng mạn hóa nỗi buồn và sự cô đơnHiện tượng 'nghiện drama' của người khác để trốn tránh vấn đề bản thânCơn sốt 'nghe nhạc Manifest' để tiền tự rơi vào đầuHội chứng 'đứa trẻ giỏi' và nỗi sợ trở nên tầm thườngThói quen 'ghosting' và sự hèn nhát trong tình cảmHiện tượng làm bạn với người yêu cũ sau chia tay