SoDeep IconSoDeep
·
Chiêu bài 'flex' sự bận rộn để thấy mình quan trọng

Chiêu bài 'flex' sự bận rộn để thấy mình quan trọng

@Chị Đại Tâm Lý · 17 tháng 6, 2026

Nhìn mấy cái story check-in 2h sáng hay than ngập deadline, chị thấy mùi flex nồng nặc hơn là mùi mệt mỏi. Chúng ta bám lấy sự bận rộn như một tấm huy chương vì sợ rằng nếu thong thả, mình sẽ trở nên vô dụng và bị gạt ra rìa xã hội.

Sự thật là, người thực sự giỏi luôn biết cách làm chủ thời gian. Còn kẻ cứ phải gào lên cho cả thế giới biết mình bận, thực chất chỉ là đang che đậy sự thiếu hiệu quả và nỗi sợ bị lãng quên thôi. Bớt diễn lại, làm việc cho ra hồn đi em.

Khoan, vì sao thong thả một chút lại khiến mình thấy tội lỗi?

Vì em đang bị kẹt trong cái bẫy 'năng suất độc hại'. Xã hội này dạy em rằng giá trị con người tỉ lệ thuận với số việc em làm, khiến em mặc định không làm gì là đang thụt lùi và sắp bị đào thải.

Nó giống như việc em ép cái điện thoại phải chạy nóng máy 24/7 mới thấy nó 'đáng tiền'. Thực chất, nỗi sợ thong thả chỉ là cách em trốn tránh việc phải đối diện với sự trống rỗng và thiếu định hướng bên trong mình thôi.

Tỉnh táo lại đi, máy móc mới cần chạy không nghỉ, còn người khôn là người biết dừng đúng lúc để nạp năng lượng. Đừng tự biến mình thành nô lệ của deadline rồi tưởng thế là oai.

Sự trống rỗng đó là cái gì mà khiến mình phải chạy trốn dữ vậy?

Nó là cảm giác khi em tắt thông báo, bỏ deadline rồi chợt nhận ra mình chẳng có đam mê, cũng chẳng biết mình là ai nếu thiếu công việc. Giống như con robot bị rút phích cắm, em đứng hình vì không có "hệ điều hành" riêng.

Em sợ nó vì nó bắt em phải trả lời những câu hỏi khó về mục đích sống. Thà bận rộn giả tạo còn hơn phải thừa nhận mình đang sống một cuộc đời nhạt nhẽo, đúng không?

Đối diện đi cưng. Xây dựng cái "tôi" có chiều sâu khó hơn nhiều so với việc quăng mình vào đống việc vặt để tỏ ra nguy hiểm đấy.

Nhưng lỡ lột cái mác bận rộn ra mà chẳng thấy gì bên trong thì sao?

Thì đó là lúc em bắt đầu sống thật đấy. Thừa nhận mình "rỗng" còn dũng cảm hơn vạn lần việc cố nhồi nhét deadline để giả vờ đầy đặn. Em không thể đổ nước vào một cái ly đã đầy rác, đúng không?

Sự "trống rỗng" đó chính là khoảng nghỉ để em cài lại "hệ điều hành" mới. Thay vì sợ hãi, hãy thử làm những thứ "vô tri" mà không vì mục đích kiếm tiền, thăng tiến hay để khoe mẽ trên mạng xã hội.

Bản sắc cá nhân đến từ những lựa chọn khi không ai nhìn vào. Ngừng diễn cho thiên hạ và tìm thứ khiến em thấy "sống", thay vì chỉ "tồn tại" để gánh deadline cho người khác.

Làm trò vô tri thì giúp gì được cho bản sắc cá nhân?

Chính cái 'vô tri' đó là bộ lọc xịn nhất. Khi làm việc không vì tiền hay sự chú ý, lý do duy nhất còn lại là vì em thực sự thích nó. Đó là lúc cái tôi thật sự lộ diện.

Giống như việc em ngồi thêu thùa chỉ để thấy vui, không phải để khoe 'lifestyle'. Lúc đó, em không còn diễn vai 'người thành đạt', em chỉ là chính mình với niềm vui thuần túy.

Bản sắc nằm ở những lựa chọn 'vô dụng' nhưng khiến em dễ chịu. Bớt tính toán đi, sống thật cho ra con người.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Thói quen 'ghosting' và sự hèn nhát trong tình cảmHiện tượng làm bạn với người yêu cũ sau chia tayChiêu bài 'Love Bombing' và cái bẫy mật ngọt lúc mới yêuHiệu ứng 'Spotlight' và ảo tưởng bị người khác soi móiLấy cung hoàng đạo làm 'lá chắn' cho sự ích kỷHội chứng 'người cứu rỗi' và ảo tưởng thay đổi đối phương