
Xác suất 'về bờ' khi mua các khóa học làm giàu
Mấy khóa học làm giàu thực chất là một kèo mà nhà cái luôn nắm đằng chuôi. Bạn xuống tiền mua bí kíp, nhưng thực tế, chính khoản học phí của bạn mới là thứ giúp diễn giả thực sự giàu lên.
Xác suất về bờ của bạn mỏng như cánh gián vì hiệu ứng kẻ sống sót. Truyền thông chỉ tung hô vài cá nhân trúng quả đậm để làm màu, còn hàng nghìn ông ra đảo âm thầm thì tuyệt nhiên không ai nhắc tới.
Nó giống như trò soi cầu, diễn giả chỉ cần phán bừa cho một nghìn người, kiểu gì chẳng có vài ông trúng độc đắc để quay clip feedback. Còn số đông còn lại? Chúc bạn may mắn lần sau với cái túi rỗng tuếch.
Không cần đóng thế đâu, đó là "người thật việc thật" 100% đấy. Nhưng vấn đề nằm ở khâu chọn mẫu. Trong một nghìn ông đi học, kiểu gì chẳng có vài ông gặp thiên thời địa lợi hoặc vốn dĩ đã có nền tảng cực tốt từ trước.
Diễn giả chỉ việc bốc riêng mấy ông "trúng độc đắc" đó lên sóng để làm màu. Đây là nghệ thuật gom xác suất: khoe ra con cá mập duy nhất trong hồ và lờ tịt đi cả vạn con cá lòng tong đã "chết đuối" vì hụt vốn sau khi nộp học phí.
Bạn thấy tin vì tâm lý con người thường bị hút vào những con số nhảy múa rực rỡ. Thực tế, cái "bí kíp" đó chẳng có phép màu gì cả, nó chỉ là một tấm lưới quét đại, ai hên thì thành "bằng chứng sống" cho nhà cái thôi.
Gọi là "bí kíp" cho sang mồm, thực chất đó là nghệ thuật "vẽ bùa sau khi trúng số". Họ cố giải thích sự ngẫu nhiên bằng logic nghe có vẻ khoa học để thu tiền những người khao khát đổi đời.
Giống như bạn tung đồng xu 10 lần mặt ngửa rồi viết sách dạy "Kỹ thuật búng tay". Đám đông chỉ thấy 10 lần ngửa đó mà quên mất hàng triệu người khác búng y hệt nhưng trắng tay.
Đó là một tấm vé số bán giá cắt cổ. Diễn giả luôn thắng vì họ ăn tiền phế ngay từ lúc bạn chưa kịp "soi cầu" hay "xuống xác".
Họ dùng chiêu 'ngụy biện thiện xạ'. Giống như việc bắn đại vào tường rồi mới vẽ vòng hồng tâm quanh lỗ đạn. Nhìn vào, ai cũng tưởng đó là một cú bắn thần sầu có tính toán.
Họ bới lại quá khứ người thành công để gán đại một lý do ngẫu nhiên làm 'bí quyết', như việc dậy sớm hay đọc sách. Họ lờ tịt hàng triệu người cũng làm vậy nhưng vẫn trắng tay.
Bằng biểu đồ và thuật ngữ kêu như chuông, họ biến sự may rủi thành một 'hệ thống' uy tín. Đó là cách họ hợp thức hóa vận may để thu tiền những người đang khát khao đổi đời.
Đó chính là cái bẫy mẫu số lớn đấy. Hãy tưởng tượng có một vạn người cùng nhảy vào soi cầu, kiểu gì chẳng lòi ra một ông thần rùa nào đó tình cờ đoán trúng liên tiếp cả chục phát.
Diễn giả chỉ việc bốc đúng ông độc đắc đó ra làm gương mặt đại diện để lùa gà. Họ khoe chuỗi thắng để tạo cảm giác có quy luật, nhưng thực chất đó chỉ là sự ngẫu nhiên tất yếu phải xảy ra với một ai đó trong đám đông khổng lồ.
Muốn biết là vẽ bùa hay thực tài, cứ nhìn vào tương lai. Kẻ vẽ bùa chỉ giỏi giải thích chuyện đã rồi, còn khi bảo chốt số cho tương lai thì y như rằng sẽ lặn mất tăm hoặc bắt đầu nói nước đôi ngay.





