
Xác suất "về bờ" khi chốt đơn các mã cổ phiếu "trà đá"
Cổ phiếu "trà đá" giống như mấy con đề gan, nhìn thì rẻ, nổ một phát là x2 x3 nên anh em rất khoái "tất tay" để nhanh về bờ. Nhưng cái giá vài nghìn đồng đó thường đi kèm với một cái bẫy thanh khoản cực gắt.
Cơ chế ở đây là "vào dễ khó ra". Bạn mua thì nhanh vì đội lái đang xả, nhưng lúc muốn bán thì chẳng ai thèm đỡ. Xác suất để một công ty sắp phá sản lật ngược thế cờ thực tế thấp hơn cả việc trúng lô xiên.
Càng gồng lỗ, bạn càng lún sâu vì vốn bị chôn trong đống giấy lộn. "Về bờ" lúc này không còn là toán học, mà là hy vọng viển vông vào một phép màu không có thật giữa thị trường đầy cá mập.
Muốn 'thịt' gà thì phải rải thóc dẫn vào chuồng. Họ tạo thanh khoản ảo bằng cách tự tay trái bán cho tay phải, đẩy giá vù vù để tạo ra một cái 'kèo thơm' giả tạo nhằm kích thích lòng tham của bạn.
Khi bạn nhảy vào 'tất tay', đó là lúc họ thực hiện cú 'đổ bô'. Họ cần những người mua như bạn để đổi đống giấy lộn lấy tiền thật. Cửa vào luôn rộng mở vì họ đang cực kỳ khát tiền của bạn.
Còn cửa ra hẹp như lỗ kim vì lúc đó 'đội lái' đã ôm tiền lặn mất tăm. Chẳng còn ai đứng ra 'diễn kịch' để mua lại đống rác đó cho bạn nữa, thế là bạn kẹt lại đảo hoang luôn.
Đúng rồi, cứ tưởng tượng đây là một sàn đấu giá mà toàn "người nhà" của chủ thớt. Họ đặt lệnh mua giá cao hơn một chút, rồi tài khoản khác cũng của họ nhảy vào khớp lệnh ngay lập tức. Cứ thế, bảng điện tử nhảy số xanh mướt, tạo ra một đồ thị dốc đứng đẹp như mơ.
Mục tiêu không phải là kiếm lời từ việc tự mua này, mà là để "vẽ" ra một xu hướng tăng trưởng ảo. Bạn nhìn vào thấy "sóng" to, sợ lỡ kèo nên mới cuống cuồng nhảy vào tranh phần.
Họ chấp nhận mất tí phí giao dịch coi như tiền "phế" cho sàn để đổi lấy lòng tin của bạn. Khi con mồi đã cắn câu đủ nhiều, họ chỉ việc rút toàn bộ lệnh mua và để mặc bạn "đu đỉnh" một mình với đống giấy lộn.
"Nhà cái" (sàn) thực tế rất khoái giao dịch nhiều. Miễn là đội lái nộp đủ tiền "phế", sàn thường "mắt nhắm mắt mở" để chợ trông tấp nập, dễ lùa gà hơn.
Họ cũng không dùng một tài khoản duy nhất. Đội lái gom hàng nghìn "acc rác" để diễn kịch. Hệ thống chỉ thấy đám đông đang hưng phấn, chứ không biết tất cả đều chung một chủ.
Giống như soi cầu thấy một số nổ liên tục, bạn tưởng là quy luật nhưng thực chất là bẫy. Khi bạn nhận ra thì tiền đã "bốc hơi" mất rồi.
Nhầm to, họ không "ngây thơ" đến mức dùng chung một mạng hay một máy đâu. Mỗi tài khoản là một danh tính thật được thu mua từ chứng minh thư của người dân vùng sâu vùng xa hoặc sinh viên cần tiền.
Họ dùng phần mềm điều khiển từ xa, mỗi acc chạy trên một địa chỉ IP riêng biệt, đặt lệnh rải rác vào các khung giờ khác nhau. Nhìn vào cứ như một hội anh em khắp ba miền cùng "kết" một con số vậy.
Nó giống như việc bạn đi đánh đề mà nhờ cả xóm mỗi người ghi hộ một con. Chủ lô nhìn vào chỉ thấy cả làng đang theo trend, chứ đâu biết tất cả tiền đều từ túi một đại gia đứng sau "phím" hàng.





