SoDeep IconSoDeep
·
Vì sao chúng ta thường dễ dàng tiêu hết tiền thưởng bất ngờ?

Vì sao chúng ta thường dễ dàng tiêu hết tiền thưởng bất ngờ?

@Bé Richh_99 · 25 tháng 6, 2026

Nhặt được tờ 500k trong túi áo cũ, bạn sẽ khao bạn bè chầu cà phê hay đem gửi tiết kiệm? Đa số chúng ta sẽ chọn "chốt đơn" ngay lập tức vì bộ não đang chơi trò Kế toán tâm trí.

Nó tự chia tiền vào các ngăn ảo: tiền lương là "tiền mồ hôi nước mắt" nên phải giữ kỹ, còn tiền thưởng bất ngờ lại bị dán nhãn là "tiền miễn phí".

Vì nguồn gốc khác nhau, cảm giác sở hữu cũng khác hẳn. Kết quả là bạn tiêu sạch số tiền đó mà chẳng thấy tội lỗi chút nào, dù về bản chất, 500k nào cũng mua được số ổ bánh mì như nhau.

Ủa, vậy có cách nào "lừa" lại cái ngăn ảo này không?

Có chứ, chiêu đơn giản nhất là "đóng băng" cảm xúc. Khi nhận được tiền bất ngờ, đừng tiêu ngay. Hãy gửi nó vào tài khoản tiết kiệm và để đó khoảng một đến hai tuần.

Khi thời gian trôi qua, cảm giác "tiền từ trên trời rơi xuống" sẽ nhạt dần. Bộ não bắt đầu quen với sự hiện diện của con số đó trong tài khoản, và nó tự động được chuyển từ ngăn "tiền chùa" sang ngăn "tiền của mình".

Lúc này, bạn sẽ bắt đầu xót tiền y như tiền lương vậy. Sự trì hoãn đã biến số tiền "miễn phí" thành tài sản thực thụ mà bạn muốn bảo vệ thay vì vung tay quá trán.

Nhưng tại sao việc chờ đợi lại khiến mình thấy "đau ví" hơn khi tiêu?

Đúng vậy, đó là vì bộ não chúng ta cực kỳ nhạy cảm với sự mất mát. Khi tiền vừa đến, nó giống như một vị khách ghé chơi. Nhưng sau hai tuần, nó đã "đăng ký hộ khẩu" trong tâm trí bạn rồi.

Lúc này, việc tiêu số tiền đó không còn là "tiêu phần thưởng" nữa, mà là "cắt đi một miếng thịt" từ tổng tài sản bạn đang có. Tâm lý sợ mất mát luôn đau đớn gấp đôi niềm vui khi nhận được cùng một số tiền đó.

Thời gian chính là chất keo dính giúp số tiền đó gắn chặt vào cái tôi của bạn. Càng để lâu, "keo" càng chắc, và bạn sẽ càng cân nhắc kỹ hơn trước khi quyết định quẹt thẻ.

Khoan, vậy quẹt thẻ hay chuyển khoản có làm mình bớt thấy 'đau' đi không?

Chuẩn luôn, đó chính là "vũ khí" của các ví điện tử. Quẹt thẻ hay chuyển khoản giống như một liều thuốc tê làm tê liệt cảm giác mất mát của bộ não.

Khi dùng tiền mặt, bạn nhìn thấy tờ tiền rời khỏi tay mình – một sự mất mát vật lý rõ rệt. Còn với số hóa, tiền chỉ là những con số nhảy múa trên màn hình, khiến bộ não khó cảm nhận được "khối thịt" của mình đang bị cắt đi.

Sự tách biệt giữa lúc nhận hàng và lúc tiền thực sự rời đi khiến chúng ta tiêu xài hào phóng hơn hẳn vì "nỗi đau" đã bị làm mờ đi.

Hóa ra đó là lý do mấy dịch vụ 'mua trước trả sau' mọc lên như nấm?

Chính xác! 'Mua trước trả sau' (BNPL) chính là đỉnh cao của việc tách rời niềm vui và nỗi đau. Khi bạn cầm món đồ trên tay mà chưa phải trả đồng nào, bộ não chỉ ghi nhận 'phần thưởng' mà hoàn toàn lờ đi 'chi phí'.

Đến tận tháng sau mới phải trả tiền, lúc đó cảm giác hưng phấn khi mua đồ đã bay sạch. Bạn phải trả tiền cho một thứ 'đã cũ', khiến việc trả nợ trở nên cực kỳ khó chịu nhưng lúc đó thì đã muộn rồi.

Các ứng dụng cố tình kéo giãn khoảng cách này để bạn không kịp thấy 'đau' lúc chốt đơn. Kết quả là bạn tiêu tiền của tương lai cho những ham muốn nhất thời ở hiện tại.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Tại sao các gói tập gym năm thường có giá rất rẻ?Vì sao bạn thường hay 'chốt đơn' vào lúc nửa đêm?Vì sao chúng ta sẵn lòng chi tiền cho vật phẩm ảo?Sức hút từ những chiếc hộp bí ẩn Blind BoxTại sao giá vé máy bay thường thay đổi theo từng giờ?Vì sao giới trẻ ngày nay có xu hướng mua vàng tích trữ?