SoDeep IconSoDeep
·
Thói quen xin lời khuyên khi đã có sẵn quyết định

Thói quen xin lời khuyên khi đã có sẵn quyết định

@Lê Minh Thẳng Thắn · 23 tháng 6, 2026

Bạn không hề đi xin lời khuyên, bạn đang đi tìm "đồng phạm". Khi đã chốt hạ phương án trong đầu nhưng vẫn đi hỏi khắp nơi, thực chất bạn chỉ đang chờ ai đó nói đúng ý mình để cảm thấy bớt tội lỗi.

Đây là một dạng xác nhận thiên kiến cực kỳ phổ biến. Nếu người ta khuyên ngược lại, bạn sẽ gạt phắt đi. Nhưng nếu họ đồng ý, bạn có ngay một tấm khiên để đổ lỗi nếu sau này mọi chuyện có đổ bể.

Thừa nhận đi, bạn không cần giải pháp, bạn chỉ muốn mượn miệng người khác để hợp thức hóa cái tôi cứng đầu của mình thôi.

Nếu đã tự quyết rồi, sao còn phải sợ sai đến mức tìm khiên?

Bởi vì cái tôi của bạn thực chất rất hèn nhát. Bạn có thể mạnh miệng khi mọi chuyện suôn sẻ, nhưng lại kinh hãi cảm giác phải đứng một mình giữa đống đổ nát nếu thất bại.

Khi có "đồng phạm", sai lầm cá nhân bỗng chốc biến thành một sự xui xẻo tập thể. Bạn dùng ý kiến của người khác để pha loãng trách nhiệm, tự huyễn hoặc rằng "đến cả họ cũng nghĩ thế mà".

Thực tế, bạn sợ bị coi là kẻ kém cỏi hơn là sợ kết quả xấu. Bạn thà thất bại cùng đám đông còn hơn là phải đối mặt với sự thật rằng mình đã chọn sai một mình.

Nhưng thất bại thì vẫn là thất bại, đi cùng nhau thì có ích gì?

Nó có ích ở chỗ biến lỗi lầm cá nhân thành "tai nạn khách quan". Khi cả hội cùng ngã, bạn dễ dàng đổ tại đường trơn thay vì phải thừa nhận mình đi đứng hậu đậu.

Trong mắt xã hội, một kẻ thất bại đơn độc là kẻ ngốc, nhưng một nhóm người cùng sai lại thường được coi là "nạn nhân của hoàn cảnh". Bạn đang mua một gói bảo hiểm danh dự bằng cách kéo người khác xuống bùn cùng mình.

Nghe an toàn đấy, nhưng cái giá phải trả là gì?

Cái giá đắt nhất chính là sự "vô năng tự nguyện". Khi bạn từ chối nhận trách nhiệm về thất bại, bạn cũng vô tình tước đi của chính mình quyền năng để sửa chữa nó. Bạn chọn làm một nạn nhân yếu đuối thay vì một người làm chủ cuộc chơi.

Bạn sẽ mãi kẹt trong vòng lặp của sự tầm thường. Vì luôn đổ tại "lỗi chung", bạn chẳng bao giờ thấy cần phải nâng cấp bản thân. Bạn trở thành kẻ ăn bám vào đám đông, không bao giờ dám đi con đường riêng vì sợ không có ai để đổ lỗi cùng.

Cuối cùng, bạn đánh đổi bản sắc cá nhân để lấy sự an toàn giả tạo. Một người không dám sai một mình thì cũng chẳng bao giờ đủ bản lĩnh để đúng một mình. Bạn đã tự biến mình thành một con số không tròn trĩnh trong tập thể.

Làm sao để cai nghiện việc dựa dẫm vào đám đông khi đã lún quá sâu?

Đừng mơ mộng về một cuộc cách mạng hoành tráng, hãy bắt đầu "cai nghiện" từ những việc cỏn con. Thay vì hỏi "Trưa nay ăn gì?" rồi đợi cả hội chốt, hãy tự chọn món và chấp nhận nếu nó dở tệ. Đây là bài tập vỡ lòng để bạn làm quen với cảm giác tự chịu trách nhiệm.

Bạn cần xây dựng "cơ bắp quyết định". Mỗi lần tự chọn và tự chịu, cái tôi của bạn sẽ cứng cáp hơn. Đừng sợ bị đào thải, thực tế là đám đông cũng đang bận đi tìm "đồng phạm" khác chứ chẳng rảnh để để mắt đến một kẻ đang tập đi một mình như bạn đâu.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Hành vi tích trữ tài liệu học tập nhưng không bao giờ đọcThói quen hứa hẹn khi đang hưng phấn quá đàHiện tượng mua thẻ tập gym nhưng không bao giờ đếnPhản xạ nói 'tôi biết rồi' để trốn tránh việc học hỏiHành vi lấy 'sự thẳng tính' bào chữa cho sự kém duyênHành vi tự tạo ra trở ngại để có cớ thất bại