SoDeep IconSoDeep
·
Thói quen hóng hớt comment để xem thiên hạ đang cãi nhau

Thói quen hóng hớt comment để xem thiên hạ đang cãi nhau

@Bé_Dâu_Overthink · 25 tháng 6, 2026

Vừa thấy bài đăng nồng mùi drama, tay bạn đã tự động nhấn vào bình luận để xem thiên hạ đại chiến. Đây là cú lừa của thiên kiến tiêu cực, một cơ chế sinh tồn cũ kỹ khiến não bộ luôn ưu tiên những thứ độc hại và căng thẳng hơn là tin tích cực.

Ngày xưa, tổ tiên phải hóng tiếng hổ gầm để chạy trốn. Ngày nay, não bộ nhầm tưởng những cuộc cãi vã online là mối nguy cấp thiết, buộc bạn phải theo dõi sát sao để đánh giá tình hình và bảo vệ bản thân.

Thế là bạn kẹt lại trong mớ hỗn độn đó hàng giờ, nạp đầy dopamine từ sự tiêu cực của người khác mà cứ ngỡ mình đang giải trí một cách vô hại.

Ủa, nhưng sao đang stress mà não lại còn tặng thêm dopamine cho mình vậy?

Thực ra dopamine không phải là 'hormone hạnh phúc' như dân mạng hay đồn đâu. Nó là hormone của sự tò mò và kỳ vọng. Khi bạn hóng drama, não không hề thấy vui, nó chỉ đang 'vã' thông tin thôi.

Nó liên tục thôi thúc: 'Ê, đứa kia phản pháo chưa?', 'Có biến gì mới không?'. Mỗi lần bạn vuốt xuống thấy một comment chửi bới mới, não sẽ bắn ra một chút dopamine như một phần thưởng vì bạn đã 'thu thập thêm thông tin để sinh tồn'.

Nó giống như việc bạn vừa sợ ma vừa muốn nhìn vào khe cửa vậy. Cảm giác hồi hộp đó khiến bạn không thể dứt ra được, dù thực tế là bạn đang tự làm mình mệt mỏi.

Nhưng nạp dopamine "rác" mãi thì não có bị "lờn" không?

Có chứ, đó là lúc bạn bị "lờn thuốc". Khi bị dội bom bởi quá nhiều dopamine, não tự đóng bớt các thụ thể để tự vệ, khiến ngưỡng hưng phấn bị đẩy lên cao chót vót.

Giống như ăn cay quá nhiều, sau này phải thêm cả hũ ớt mới thấy "đã". Những niềm vui giản đơn bỗng trở nên nhạt nhẽo vì không đủ "đô" để làm não rung động.

Bạn lướt web, thấy chán nhưng không thể dừng vì não đang gào thét đòi một liều drama nặng đô hơn chỉ để thấy "bình thường".

Vậy có cách nào 'reset' lại cái não để thấy đời bớt nhạt không?

Có chứ, não bộ có khả năng "tự sửa chữa" cực đỉnh. Bạn cần thực hiện một cuộc "cai nghiện" dopamine (dopamine detox) để đưa mọi thứ về vạch xuất phát.

Hãy thử "bỏ đói" não bằng những việc siêu chán: ngồi thiền hoặc đi dạo không điện thoại. Khi thiếu drama, não buộc phải mở lại các thụ thể đã đóng để "nhặt nhạnh" những niềm vui nhỏ bé nhất.

Sau vài ngày "ăn nhạt", một buổi hoàng hôn cũng đủ khiến bạn thấy rạo rực. Nhưng chuẩn bị tinh thần nhé, lúc đầu sẽ bứt rứt như đang cai "tóp tóp" thực sự đấy!

Khoan, lỡ trong lúc 'ngồi không' đó não lại tự biên kịch drama thì sao?

Đấy chính là cái bẫy của 'mạng lưới mặc định' trong não - khi tay chân rảnh rỗi là nó tự động bật chế độ 'vô tri', lôi đống kịch bản cũ rích ra nhai lại. Nếu bạn vẫn ngồi đó tưởng tượng cảnh mình cãi thắng đứa ghét mình, thì chúc mừng, bạn đang 'ăn lén' dopamine tinh thần rồi.

Mấu chốt của detox không phải là nhốt mình vào lồng kính, mà là hướng sự chú ý vào thực tại. Thay vì để não 'tự biên tự diễn', hãy bắt nó tập trung vào những thứ hữu hình như cảm giác hơi thở hoặc tiếng chim hót ngoài cửa sổ.

Phải làm cho não thấy việc 'tưởng tượng drama' cũng tốn calo và mệt mỏi chẳng kém gì lướt điện thoại, lúc đó nó mới chịu đầu hàng và thực sự rơi vào trạng thái nghỉ ngơi.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Trào lưu tự 'flex' Red Flag để trông thú vị hơnThói quen 'đá xéo' trên mạng và tâm lý ngại nói thẳngVăn hóa 'check var' và cơn nghiện thám tử mạngHội chứng 'phantom vibration' và cảm giác điện thoại rung ảoThói quen dùng app để 'check' xem ai đã unfollow mìnhHiện tượng 'sadfishing' và thói quen đăng status buồn để câu tương tác