
Thói quen đặt mục tiêu quá cao để có cớ bỏ cuộc
Bạn không hề tham vọng khi đặt mục tiêu lên giăng hái sao đâu. Thực chất, đó là một cú lừa ngoạn mục mà cái tôi của bạn tự bày ra để bảo vệ chính nó khỏi cảm giác thất bại thực sự.
Nếu hỏng việc ở một mục tiêu nhỏ, bạn thấy mình kém cỏi. Nhưng nếu thất bại khi cố làm điều phi thường, bạn bỗng trở thành một kẻ mộng mơ đáng thương. Cái mác mục tiêu quá khó là tấm khiên hoàn hảo để bạn không bao giờ phải đối mặt với giới hạn năng lực của bản thân.
Bỏ cuộc vì mục tiêu quá cao nghe sang chảnh hơn nhiều so với việc thừa nhận mình lười hay thiếu kỹ năng. Bạn đang chọn cách thất bại lộng lẫy để né tránh việc phải nỗ lực một cách tử tế và thực tế.
Nó sợ sự thật rằng bạn... bình thường. Với cái tôi, việc thừa nhận mình "tầm thường" giống như một bản án tử hình cho sự tự tôn. Nó thà để bạn sống trong ảo mộng về một thiên tài chưa gặp thời, còn hơn để bạn thấy mình chỉ là một kẻ mới bắt đầu đầy lỗi lầm.
Thừa nhận kém cỏi đồng nghĩa với việc mất đi sự đặc biệt ảo tưởng. Khi đó, bạn buộc phải đối mặt với sự phán xét thực tế và quá trình rèn luyện cực nhọc. Cái tôi thà chọn một thất bại "sang chảnh" để giữ lại chút thể diện cuối cùng còn hơn là bắt tay vào làm việc thật sự.
Nhầm to, đó là sự tỉnh táo tối thượng. Chấp nhận sự bình thường là nhìn thẳng vào gương để biết mình đang ở đâu, thay vì mải mê ngắm nghía một bức chân dung ảo.
Khi thôi ảo tưởng là "siêu nhân", bạn mới bắt đầu học những kỹ năng cơ bản nhất. Những người bình thường mà kỷ luật luôn đi xa hơn nhiều so với "thiên tài" chỉ biết nằm chờ thời.
Thà làm một người bình thường có kết quả thực tế, còn hơn làm một kẻ đặc biệt nhưng chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng.
Đừng mơ mộng hão huyền. Mục đích của việc học cơ bản không phải để bạn biến thành siêu nhân sau một đêm, mà để bạn thôi làm một kẻ vô dụng có hệ thống.
Sự khác biệt giữa một chuyên gia và một kẻ nghiệp dư không nằm ở chiêu trò cao siêu, mà ở việc ai thực hiện những điều cơ bản một cách hoàn hảo hơn. Khi bạn làm tốt những thứ nhỏ nhặt nhất, sự "tầm thường" tự khắc biến thành sự "tin cậy".
Đó chính là tấm vé duy nhất để bạn bước ra khỏi trí tưởng tượng và chạm tay vào những thành tựu có thật, thay vì cứ ngồi đó mà gặm nhấm cái mác "thiên tài chưa gặp thời".
Đừng nhầm lẫn giữa nô lệ và nền tảng. Kẻ làm sếp thực thụ không phải là người bay bổng nhất, mà là người ít sai sót nhất khi mọi thứ hỗn loạn. Sự tin cậy chính là loại uy tín tối thượng giúp bạn có tiếng nói, thay vì chỉ là một kẻ nói suông.
Hãy tưởng tượng một chiếc phanh xe. Bạn không cần nó 'sáng tạo', bạn cần nó hoạt động 100% mỗi khi nhấn vào. Nếu bạn không thể mang lại cảm giác an tâm đó cho người khác trong những việc nhỏ nhất, bạn sẽ mãi mãi bị gạt ra khỏi những cuộc chơi lớn.
Làm 'culi' mà giỏi đến mức không ai thay thế được thì bạn chính là người nắm đằng chuôi. Còn hơn làm 'sếp' trong tưởng tượng nhưng thực tế lại là một gánh nặng mà ai cũng muốn tống khứ vì làm việc tùy hứng và thiếu trách nhiệm.
Chủ đề liên quan
Lối sống 'phong bạt' để che đậy sự thiếu hụt về giá trị
Thói quen tự coi mình là ngoại lệ để bào chữa cho lỗi lầm
Hành vi đòi hỏi sự thấu hiểu mà không bao giờ chịu giải thích
Hành vi gán mác 'may mắn' cho thành công của người khác
Thói quen đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác nhưng dễ dãi với mình
Hành vi dùng sự tổn thương cá nhân để thu hút sự chú ý