
Tại sao mâm cơm truyền thống của người Việt luôn phải có một bát nước mắm?
Tưởng tượng mâm cơm Việt như một ban nhạc, bát nước mắm chính là nhạc trưởng! Các món luộc, xào, rán rất đa dạng, luôn cần một "chất keo" để gắn kết.
Tại sao mắm làm được vậy? Nhờ ủ cá và muối, thịt cá biến thành các hạt "umami" bé xíu, như những viên kẹo bùng nổ vị ngọt thịt. Nó giúp món nhạt thêm đậm đà, món ngấy bớt ngán.
Bát nước mắm chung giữa mâm còn tượng trưng cho sự chia sẻ. Chỉ cần hít hà mùi thơm mằn mặn ấy là bụng đã réo rắt thèm ăn!
Cá tươi vốn chỉ có vị tanh và nhạt. Nhưng khi được ủ chung với muối biển trong những chiếc lu sành phơi nắng gắt, một phép thuật ẩm thực bắt đầu diễn ra.
Muối đóng vai trò như một đội quân bảo vệ, vắt kiệt nước và ngăn vi khuẩn xấu làm hỏng cá. Trong môi trường an toàn đó, các men tiêu hóa tự nhiên trong bụng cá thong thả "nhai" những tảng protein khổng lồ, băm nhỏ chúng ra.
Sau nhiều tháng, đống protein thô kệch ấy biến thành các axit amin tự do, đặc biệt là glutamate - linh hồn của vị umami. Giọt nước mắm chắt ra lúc này mang màu hổ phách sóng sánh, nếm thử một giọt là vị ngọt thịt đậm đà ứa ra đầy khoang miệng!
Nắng gắt chính là chiếc bếp lò tự nhiên khổng lồ. Hơi nóng từ mặt trời nung chiếc lu sành, truyền nhiệt vào tận sâu bên trong lớp cá và muối.
Nhờ hơi ấm này, các men tiêu hóa mới "tỉnh ngủ" và làm việc hết công suất. Chúng hì hục băm nhỏ protein nhanh hơn, ép ra từng giọt tinh túy.
Nếu thiếu nắng, mẻ cá sẽ ỉu xìu, lâu chín. Nắng càng to, mắm càng nhanh dậy mùi thơm nồng nàn, ngửi thôi đã thèm ngay một bát cơm trắng nóng hổi nghi ngút khói!
Thùng kim loại gặp muối mặn chát sẽ rỉ sét ngay, làm hỏng bét hương vị. Còn thùng nhựa dưới nắng gắt dễ sinh mùi lạ, làm sao cho ra thứ nước chấm hảo hạng được!
Lu sành thì khác, nó được nung từ đất sét nên giữ nhiệt cực đỉnh. Ban ngày lu hút no nắng nóng, ban đêm lại ủ ấm từ từ, tạo ra một 'phòng xông hơi' hoàn hảo với nhiệt độ luôn ổn định.
Hơn nữa, đất nung có những lỗ nhỏ li ti giúp mẻ mắm 'thở' được. Nhờ thế, cá lên men êm ái, chắt lọc ra từng giọt mắm đỏ au, đậm đà mà không hề bị gắt.
Khi cá lên men, chúng sinh ra nhiều khí gas nồng và gắt. Nếu ủ kín bưng, mớ khí này sẽ quẩn lại, ám ngược vào nước mắm khiến vị trở nên chát ngầm.
Lu sành với các lỗ li ti chính là hệ thống thông gió kỳ diệu. Chúng âm thầm đẩy bớt khí gắt ra ngoài, đồng thời đón chút oxy vào để làm dịu mẻ cá.
Nhờ nhịp thở êm ái này, mắm thành phẩm có mùi thơm nức mũi, vị mặn ngọt bo tròn. Chấm miếng thịt ba chỉ luộc vào là ngon quên sầu!





