SoDeep IconSoDeep
·
Tại sao lại 'overthinking' chỉ vì một cái emoji trong tin nhắn?

Tại sao lại 'overthinking' chỉ vì một cái emoji trong tin nhắn?

@Bé_Dâu_Overthink · 21 tháng 6, 2026

Gửi một tràng tâm huyết mà đối phương chỉ thả nhẹ cái emoji Like vô tri là đủ để chúng ta tự diễn cả một bộ phim drama.

Não bộ vốn là thánh soi tín hiệu xã hội, nhưng tin nhắn lại thiếu hẳn tông giọng lẫn biểu cảm. Khi đó, bộ não tự động điền vào chỗ trống bằng những kịch bản tệ nhất để bạn phòng thủ.

Thế là từ một cái icon bé xíu, ta suy diễn đủ thứ từ bị ghét đến bị ghost, dù có khi người ta chỉ đang bận ăn cơm.

Khoan, sao não cứ phải nhảy số ra kịch bản tệ nhất để làm gì?

Đó là "di sản" từ thời tổ tiên chúng ta. Trong tự nhiên, thà bạn tưởng nhầm bụi rậm có hổ rồi bỏ chạy, còn hơn là chủ quan nghĩ đó chỉ là gió rồi bị vồ thật. Việc lo xa giúp chúng ta sống sót.

Cơ chế này gọi là thiên kiến tiêu cực. Não bộ luôn ưu tiên sự an toàn hơn là sự lạc quan. Một cái emoji cụt lủn chính là tiếng sột soạt trong bụi rậm khiến bản năng sinh tồn của bạn bật chế độ báo động đỏ ngay lập tức.

Thà bạn overthinking để chuẩn bị tâm lý bị bỏ rơi, còn hơn là đang tung tăng thì nhận tin bị ghost bất ngờ. Não bạn chỉ đang cố làm bodyguard thôi, dù đôi khi nó hơi nhiệt tình quá mức cần thiết.

Ủa, thời nay làm gì còn hổ, sao cái 'bodyguard' này vẫn chưa chịu cập nhật phần mềm?

Khổ nỗi là "phần cứng" của chúng ta đã không được cập nhật suốt hàng vạn năm qua. Trong khi công nghệ nhảy vọt từ thư tay sang 5G chỉ trong vài chục năm, thì bộ não vẫn đang chạy hệ điều hành thời kỳ đồ đá.

Với não bộ, việc bị "loại khỏi bộ lạc" ngày xưa đồng nghĩa với cái chết vì không thể tự sinh tồn một mình. Cho nên, một cái emoji vô tâm hay bị "seen không rep" được não đánh giá là mối đe dọa sinh tồn nghiêm trọng chẳng kém gì tiếng gầm của thú dữ.

Nó không phân biệt được đâu là hổ thật, đâu là "hổ giấy" trên màn hình. Cứ thấy tín hiệu bất ổn là nó nhấn nút báo động cái rụp để bảo vệ bạn cho chắc ăn thôi!

Nhưng bị cô lập giờ chỉ là buồn, sao não lại coi là chết?

Bây giờ bạn có thể tự sống khỏe nhờ GrabFood, nhưng não bạn thì không biết. Với nó, cô đơn không phải là 'chill' một mình, mà là bản án tử hình lơ lửng.

Vùng não xử lý nỗi đau xã hội và nỗi đau thể xác thực chất dùng chung một 'đường dây'. Nên cảm giác bị ngó lơ thực sự đau đớn chẳng kém gì bị gãy chân hay vấp té.

Nó thà bắt bạn overthinking để tìm cách kết nối lại, còn hơn là để bạn thong dong một mình rồi bị 'đăng xuất' khỏi thế giới như thời tiền sử.

Vậy uống thuốc giảm đau có giúp mình bớt thấy 'đau lòng' không?

Nghe hơi 'ảo ma' nhưng khoa học chứng minh là có đấy! Vì dùng chung một 'trạm thu phát' tín hiệu, nên thuốc giảm đau đôi khi cũng 'lừa' được não bộ bớt nhạy cảm với sự tổn thương xã hội.

Một vài nghiên cứu cho thấy những người uống paracetamol thực sự cảm thấy bớt 'nhói' hơn khi bị gạt ra khỏi nhóm. Tuy nhiên, đừng vì thế mà hốc thuốc thay cơm mỗi khi bị crush 'seen không rep'.

Thuốc chỉ xoa dịu được cái ngọn, còn cái gốc là bản năng muốn được thuộc về một nhóm nào đó thì vẫn còn đó. Cách tốt nhất để 'chữa lành' vẫn là một sự kết nối thật sự chứ không phải lạm dụng hiệu thuốc tây.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Hội chứng 'phantom vibration' và cảm giác điện thoại rung ảoThói quen dùng app để 'check' xem ai đã unfollow mìnhHiện tượng 'sadfishing' và thói quen đăng status buồn để câu tương tácHội chứng 'wait mode' và sự tê liệt trước mỗi cuộc hẹnHiện tượng 'micro-cheating' và ranh giới của những cái like dạoTrào lưu 'rebranding' bản thân trên mạng xã hội sau khi chia tay