
Pha lật kèo của hải quân Mỹ tại trận Midway
Tưởng tượng phe Nhật đang "xanh" nhất bản đồ, sở hữu dàn tàu sân bay cực khủng và định kết thúc ván đấu tại Midway. Nhưng họ không ngờ là Mỹ đã "hack map" thành công, đọc sạch sành sanh mọi kế hoạch di chuyển của đối thủ.
Bước ngoặt xảy ra chỉ trong đúng 5 phút "lag" của phía Nhật. Khi các kỹ thuật viên đang bận thay bom, đổi đạn ngay trên boong tàu – một pha xử lý cực kỳ cồng kềnh – thì máy bay Mỹ bất ngờ ập đến từ trên cao.
Kết quả là 4 tàu sân bay chủ lực của Nhật "bay màu" trong chớp mắt. Một pha lật kèo kinh điển chứng minh rằng: đôi khi chỉ cần một chút thông tin và đúng thời điểm, bạn có thể tiễn cả một đế chế về sảnh chờ.
Thực ra Mỹ không có phần mềm hack nào cả, mà họ có một dàn 'coder' siêu đẳng tại Trạm Hypo. Đội này đã ngày đêm cày cuốc để bẻ khóa JN-25 – hệ thống mật mã bảo mật nhất của hải quân Nhật lúc bấy giờ.
Cú chốt hạ nằm ở một pha 'phishing' cực kỳ thông minh. Khi thấy Nhật liên tục nhắc đến mục tiêu tên là 'AF', Mỹ nghi ngờ đó chính là Midway nên đã cố tình phát một bản tin không khóa: 'Midway đang bị hỏng máy lọc nước rồi anh em ơi!'
Chỉ chờ có thế, phía Nhật 'cắn câu' ngay lập tức và báo cáo về tổng hành dinh rằng 'AF đang thiếu nước'. Thế là Mỹ nắm thóp được toàn bộ lộ trình đi gank của đối thủ, chỉ việc ngồi chờ sẵn để úp sọt.
Thời đó chưa có PC để chạy tool. Các 'siêu máy tính chạy bằng cơm' ở Trạm Hypo là những chuyên gia toán học làm việc trong căn hầm nóng nực.
Họ săn tìm các 'pattern' lặp lại, như các câu chào hỏi hay thời tiết. Bằng cách đoán đúng các cụm từ này, họ dần dịch ngược được cả bộ mật mã.
Họ dùng máy đục lỗ IBM đời cổ để lọc dữ liệu. Cứ thế, JN-25 bị giải mã, biến bảo mật của Nhật thành cuốn sách mở trước phe Mỹ.
Nhầm to rồi, bên Nhật cực kỳ tự tin vào "tường lửa" JN-25. Họ tin rằng nó phức tạp đến mức không thể bị phá, giống như bạn đặt mật khẩu cực khó mà vẫn bị đối thủ kiên trì "dò tay" ra vậy.
Dù có "update" mật mã, nhưng quy trình triển khai của Nhật quá chậm. Phía Nhật còn bảo thủ cho rằng Mỹ di chuyển "như hack" chỉ là trùng hợp, nên không thèm vá lỗ hổng, để mặc đối thủ tha hồ "soi map" cả trận.
Tưởng tượng mỗi con tàu là một người chơi cần nhận "bản patch" mới để không bị hack. Vì không có Wi-Fi, hải quân Nhật phải in hàng nghìn cuốn sổ mật mã dày cộp rồi dùng tàu hoặc máy bay để "ship" đến từng hạm đội trên biển.
Quy trình này cực kỳ tốn thời gian. Có khi bản mật mã mới đã in xong, nhưng vì tàu vận chuyển bị chậm hoặc bị đánh chìm, các đơn vị ở xa vẫn phải dùng "bản cũ" lỗi thời để liên lạc.
Chính cái độ trễ (ping cao) này đã tạo ra kẽ hở chết người. Mỹ chỉ cần giải mã được các phần chưa kịp thay đổi trên bản cũ là đủ để nắm thóp toàn bộ lộ trình đi gank của đối thủ.





