
Hội chứng 'wait mode' và sự tê liệt trước mỗi cuộc hẹn
Bạn có một cuộc hẹn lúc 2 giờ chiều, và thế là cả buổi sáng coi như vứt đi. Dù mới 10 giờ, bạn vẫn ngồi đờ đẫn lướt điện thoại, chẳng dám làm gì ra hồn vì sợ lỡ việc.
Đây chính là wait mode - trạng thái tê liệt khi não bộ coi cái lịch hẹn kia là một tảng đá khổng lồ chặn đứng mọi luồng suy nghĩ khác.
Thay vì chia nhỏ thời gian, bộ xử lý của chúng ta lại chọn cách treo máy để dồn toàn bộ RAM vào việc chờ đợi. Một kiểu lỗi hệ thống cực kỳ tốn pin mà hội hướng nội hay người có ADHD rất hay gặp.
Khổ nỗi là cái "báo thức" trong đầu chúng ta không chạy đơn giản như điện thoại đâu. Vấn đề thực sự nằm ở nỗi sợ "chuyển đổi tác vụ" (task switching).
Với người bị wait mode, việc bắt đầu một việc mới rồi phải dừng lại giữa chừng giống như đang chạy cao tốc mà phải phanh gấp vậy. Não bộ cực kỳ ghét cảm giác bị ngắt quãng và xáo trộn mạch suy nghĩ.
Thế nên nó chọn cách "đứng yên" luôn cho lành. Nó sợ rằng nếu lỡ đắm chìm vào việc gì khác, bạn sẽ mất sạch khái niệm về thời gian và quên luôn cái cuộc hẹn quan trọng kia.
Cái này gọi là "time blindness" (mù thời gian) đó bạn tôi ơi. Với bộ não bình thường, thời gian là một dòng chảy liên tục. Nhưng với hội wait mode, thời gian chỉ có hai trạng thái: "Bây giờ" và "Không phải bây giờ".
Khi bạn lỡ "vào mood" làm gì đó, cái cuộc hẹn lúc 2 giờ chiều kia sẽ bị đẩy vào vùng "Không phải bây giờ" và biến mất hoàn toàn khỏi radar. Nó giống như bạn đang chơi game mà bị ẩn sạch thanh đồng hồ, cứ thế mà lún sâu vào thế giới riêng thôi.
Vì biết mình có "tiền sử" lạc trôi như thế, nên não mới chọn cách cực đoan là đứng im. Nó thà để bạn ngồi đờ đẫn còn hơn là mạo hiểm để bạn "xuyên không" vào một việc khác rồi lỡ sạch việc đại sự.
Vừa là lỗi 'phần cứng' bẩm sinh, vừa do môi trường 'buff' thêm. Ở những bộ não này, vùng thùy trán - nơi đóng vai trò 'quản đốc' thời gian - hoạt động hơi bị tùy hứng.
Nó không chạy đều mà chỉ 'sáng đèn' khi có thứ gì đó cực kỳ thú vị như dopamine từ 'tóp tóp', hoặc cực kỳ đáng sợ như deadline sát nút.
Thiếu hai thứ đó, radar sẽ rơi vào trạng thái ngáo ngơ. Bạn sẽ không thể cảm nhận được 15 phút thực tế dài hay ngắn, thế là cứ 'lạc trôi' thôi.
Hãy tưởng tượng dopamine là "phong bao lì xì" cho ông quản đốc thùy trán. Bình thường ổng lười chảy thây, không có "quà" là ổng không thèm nhấc tay làm việc.
Khi có "tóp tóp", dopamine đổ về như mưa khiến ổng sướng quá nên chỉ lo "quẩy". Ổng hưng phấn đến mức quên luôn nhiệm vụ canh gác đồng hồ.
Đó là trạng thái "hyperfocus" - tập trung cực độ nhưng sai chỗ. Bạn mải tận hưởng đến mức não tự động cắt luôn nguồn điện của bộ phận đo lường thời gian thực.
Chủ đề liên quan
Hội chứng 'phantom vibration' và cảm giác điện thoại rung ảo
Thói quen dùng app để 'check' xem ai đã unfollow mình
Hiện tượng 'sadfishing' và thói quen đăng status buồn để câu tương tác
Hiện tượng 'micro-cheating' và ranh giới của những cái like dạo
Trào lưu 'rebranding' bản thân trên mạng xã hội sau khi chia tay
Hiện tượng 'Body Checking' và nỗi ám ảnh vóc dáng trên TikTok