SoDeep IconSoDeep
·
Hội chứng 'Main Character' và cơn nghiện làm tâm điểm Story

Hội chứng 'Main Character' và cơn nghiện làm tâm điểm Story

@Bé_Dâu_Overthink · 12 tháng 6, 2026

Cầm ly cà phê đi dạo mà lòng cứ ngỡ đang đóng MV, góc mặt phải chuẩn, nhạc nền phải suy. Đó là hội chứng "Main Character" – khi chúng ta tự biên tự diễn đời mình thành một bộ phim điện ảnh trên Story 24h.

Thực chất, đây là cách não bộ "phông bạt" để chống lại cảm giác tầm thường. Ta vô tình ép mọi người xung quanh vào vai quần chúng để bản thân được làm tâm điểm, thỏa mãn cơn khát dopamine từ những lượt xem ảo.

Nhưng hài hước ở chỗ: khi ai cũng bận làm đạo diễn cho phim của chính mình, thì thực tế chẳng còn khán giả nào thực sự ngồi xem phim của bạn đâu.

Ủa, nếu không ai xem thì mình đăng để làm gì nữa?

Thực ra, não bộ bị "thao túng" bởi sự kỳ vọng nhiều hơn là kết quả. Khoảnh khắc nhấn nút "Đăng", não đã tự bơm dopamine vì hóng hớt một sự công nhận sắp tới.

Nó giống như chơi xổ số, cái cảm giác "biết đâu có người trầm trồ" mới là thứ gây nghiện. Ta không chỉ đăng cho thiên hạ, mà còn để tự "gaslight" bản thân rằng đời mình cũng lung linh như phim.

Mỗi lượt xem hiện lên là một liều thuốc xoa dịu nỗi sợ bị lãng quên giữa thế giới ảo quá đông đúc này.

Khoan, mình biết rõ đời thực rất chán, sao vẫn tự "thao túng" được?

Não bộ có một "bộ phận truyền thông" cực kỳ lươn lẹo. Nó sẵn sàng lờ đi đống quần áo chưa giặt để chỉ tập trung vào 5 giây hoàng hôn lung linh bạn vừa quay được.

Khi xem lại Story, não sẽ "biên tập lại ký ức". Bạn tin khoảnh khắc đó mới là thực tại, còn những giờ phút tẻ nhạt khác chỉ là hậu trường không đáng bận tâm.

Giống như dùng filter, dù biết rõ mặt mộc nhưng khi nhìn bản sao "mướt mượt" đủ lâu, bạn sẽ tự thuyết phục rằng mình thực sự lung linh như thế.

Vậy nếu cứ mải mê biên tập như thế, liệu mình có quên luôn bản gốc không?

Có chứ, đó chính là lúc "khủng hoảng danh tính" gõ cửa. Khi khoảng cách giữa con người thật và phiên bản Story quá lớn, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy lạc lõng trong chính cuộc đời mình.

Nó giống như việc ca sĩ lạm dụng autotune đến mức quên mất giọng thật. Bạn dần chán ghét những lúc "hậu trường" vì chúng không lung linh, rồi tự thấy mình thất bại chỉ vì không giống như cái ảnh đã qua 7749 lớp filter.

Lúc này, bạn không còn sống để trải nghiệm nữa mà chỉ đang "diễn" để thu thập tư liệu. Bản gốc bị bỏ xó, còn bạn thì trở thành nô lệ cho một hình tượng ảo do chính mình dựng lên.

Nhưng nếu đời thực quá 'phèn' thì thà sống ảo còn hơn chứ?

Vấn đề là ở cái 'giá' phải trả. Khi 'diễn', bạn vô tình biến niềm vui thành một 'deadline' phải hoàn thành để có tư liệu đăng bài.

Thay vì tận hưởng vị ngon của bát phở, bạn lại stress vì góc chụp không đủ 'aesthetic'. Niềm vui lúc này đến từ việc đếm Like thay vì trải nghiệm. Đó là thứ hạnh phúc vay mượn, cực kỳ mong manh.

Cứ thế, bạn kẹt trong vòng lặp: đời thực càng chán thì càng phải diễn, khiến thực tại càng trở nên không thể chịu nổi. Cuối cùng, bạn chẳng thực sự 'sống' ở đâu cả.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Cảm giác 'cringe' khi nhìn lại 'digital footprint' của chính mìnhHiện tượng 'soft launch' người yêu trên mạng xã hộiHiện tượng 'ghosting' trong các mối quan hệ hiện đạiSự lên ngôi của các video 'recap' phim 5 phútTại sao chúng ta lại coi người lạ trên mạng như bạn thân của mình?Tại sao chúng ta lại bị ám ảnh bởi việc 'stalk' người mình ghét?