
Hội chứng 'Duck Syndrome' và thói quen gồng mình để trông thật thảnh thơi
Nhìn mấy "chiến thần" trên mạng lúc nào cũng thảnh thơi, đi cafe chill chill mà vẫn đạt KPI hay điểm A, bạn thấy mình kém cỏi? Bình tĩnh, đó chính là Duck Syndrome - Hội chứng con vịt.
Cứ tưởng tượng một con vịt đang lướt trên mặt hồ: phần thân trên thì cực kỳ ung dung, nhưng đôi chân bên dưới lại đang đạp như điên để không bị chìm. Chúng ta cũng vậy, đang cố "flex" cái vẻ ngoài "lowkey" và nhàn hạ, trong khi thực tế là đang gồng đến mức sắp đứt dây đàn.
Cái giá của việc trông thật "effortless" thực ra là một sự nỗ lực đến kiệt sức mà chẳng ai dám thừa nhận.
Vì trong "luật ngầm" của cõi mạng, ai nỗ lực mà để lộ ra thì dễ bị dán nhãn là "try-hard" – một cái mác nghe kém sang cực kỳ. Chúng ta đang bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo tự nhiên, kiểu làm mọi thứ dễ như ăn kẹo mà vẫn thành công rực rỡ.
Thừa nhận mình đang vất vả giống như việc tự khai rằng mình không đủ giỏi. Thế là ai cũng sợ bị đánh giá là đang "gồng", nên thà chọn kiệt sức trong âm thầm còn hơn để người khác thấy mình đang chật vật đuổi theo KPI.
Vì chúng ta bị ám ảnh bởi "thiên tài bẩm sinh". Giỏi mà không cần cố gắng chứng tỏ bạn có DNA xịn, là "người được chọn". Nó tạo ra cảm giác thượng đẳng hơn hẳn.
Ngược lại, nếu phải "cày cuốc", người ta sẽ nghĩ bạn chỉ là kẻ tầm thường đang bù đắp cho sự thiếu hụt tài năng. Giống như dùng filter để đẹp ngay lập tức thay vì đi phẫu thuật thẩm mỹ đau đớn vậy.
Sự "effortless" này đánh lừa bộ não rằng thành công là định mệnh, không phải mồ hôi. Thế nên ai cũng muốn làm thiên tài để được ngưỡng mộ thay vì làm "con ong chăm chỉ" đầy mệt mỏi.
Lỗi lớn nhất nằm ở phim ảnh và truyền thông. Những hình tượng như Sherlock Holmes hay thiên tài toán học luôn giải quyết mọi thứ trong một nốt nhạc. Chẳng ai muốn xem phim mà nhân vật chính chỉ ngồi nỗ lực bền bỉ suốt 10 năm cả, vì nó quá chán và không có tính 'viral'.
Tin vào 'thiên tài' còn là liều thuốc an thần cho cái tôi. Nếu thành công là do bẩm sinh, thì việc mình chưa giỏi chỉ là vì mình không có tố chất đó. Nó là cái cớ hoàn hảo để bao biện cho sự lười biếng, nghe dễ chịu hơn việc thừa nhận mình chưa cố gắng đủ.
Đúng là có những người "nhanh" hơn thật, nhưng nó không huyền bí như phim đâu. Thường thì do họ đã có một "hệ điều hành" xịn hơn, tức là họ có nền tảng kiến thức liên quan từ trước hoặc sở hữu phương pháp tư duy hiệu quả.
Giống như việc bạn tải game bằng mạng 5G vậy, không phải cái máy đó "thần thánh" hơn, mà là nó có đường truyền tốt. Những người đó biết cách kết nối thông tin mới vào những gì họ đã biết, thay vì học vẹt từng chữ một.
Nên thay vì gọi là "thiên tài", hãy gọi họ là những người có "meta-learning" đỉnh cao. Họ không thắng nhờ DNA, họ thắng nhờ biết cách tối ưu hóa bộ não thôi.
Chủ đề liên quan
Hiện tượng "thả tim" tin nhắn để kết thúc cuộc trò chuyện
Hội chứng Analysis Paralysis: Tại sao chọn món trên app lại khó đến thế?
Áp lực chọn nhạc 'đúng vibe' cho mỗi lần đăng story
Hiện tượng 'Trauma Dumping' và thói quen phơi bày tổn thương trên mạng
Lý thuyết 'Internet chết' và nỗi sợ cãi nhau với bot
Tâm lý hoảng loạn khi lỡ tay 'like' ảnh cũ của crush