SoDeep IconSoDeep
·
Cảm giác không xứng đáng khi được khen ngợi

Cảm giác không xứng đáng khi được khen ngợi

@Sâu Tri Thức · 15 tháng 6, 2026

Khi ai đó khen bạn giỏi, thay vì vui, bạn lại thấy như mình vừa thực hiện một vụ lừa đảo thành công. Bạn lo rằng họ chỉ đang nhìn nhầm, và sớm muộn gì bộ mặt thật thiếu sót của mình cũng sẽ bị lộ tẩy.

Tâm lý học gọi đây là hội chứng kẻ giả mạo. Nó xảy ra khi bạn đem toàn bộ hậu trường đầy lỗi của mình đi so sánh với ánh đèn sân khấu hoàn hảo của người khác.

Càng leo cao, bạn càng sợ ngã vì nghĩ mình chỉ gặp may. Thực tế, bạn không hề lừa dối ai cả, chỉ là bộ não đang quá khắt khe trong việc ghi nhận công sức của chính chủ mà thôi.

Ủa, sao bộ não lại "tự hủy" bằng cách chỉ nhìn vào lỗi sai thế?

Thực ra, đó là một cơ chế sinh tồn cũ kỹ. Tổ tiên chúng ta sống sót nhờ việc luôn cảnh giác với những sai sót nhỏ nhất, vì trong tự nhiên, một lỗi sai có thể trả giá bằng cả mạng sống.

Bộ não ưu tiên ghi nhớ các "vết đen" để bảo vệ bạn khỏi nguy hiểm tiềm tàng. Trong khi đó, lời khen giống như một món tráng miệng ngọt ngào nhưng lại không giúp ích gì cho việc chạy thoát khỏi một con hổ dữ.

Vì thế, hệ thống cảnh báo của bạn luôn bật chế độ "báo động đỏ" với mọi thiếu sót, khiến những nỗ lực thực sự bị lu mờ bởi nỗi sợ rằng mình chưa đủ hoàn hảo để được an toàn.

Nhưng giờ hết hổ rồi, sao cái báo động đó vẫn kêu inh ỏi thế?

Tiếc là tiến hóa chậm hơn xã hội. Chúng ta đang dùng "phần mềm" thời đồ đá trong thế giới hiện đại. Bộ não chưa kịp hiểu rằng một lỗi sai văn phòng không thể khiến bạn mất mạng.

Ngày nay, "hổ" đã biến hình thành lời chỉ trích của sếp hay sự phán xét từ đám đông. Với bộ não, bị tẩy chay cũng đáng sợ như bị thú dữ ăn thịt.

Nó rú còi báo động ép bạn phải hoàn hảo chỉ để đảm bảo bạn không bị "bầy đàn" bỏ rơi. Đó là cách bảo vệ cực đoan của một hệ thống chưa kịp cập nhật.

Khoan, bản năng sinh tồn này có thể tắt đi được không?

Bạn không thể gỡ cài đặt nó vì đây là "phần cứng" sinh tồn. Tuy nhiên, bạn có thể học cách "hiệu chỉnh" lại độ nhạy của cái chuông báo động này.

Hãy tưởng tượng nó như máy báo cháy quá nhạy, cứ thấy khói lò nướng là rú ầm lên. Thay vì hoảng loạn, bạn chỉ cần nhận diện: "Đây chỉ là khói bánh mì, không phải cháy nhà."

Việc gọi tên nỗi sợ giúp bạn tách biệt khỏi bản năng. Khi biết đó chỉ là một "lỗi phần mềm" cũ kỹ, tiếng còi sẽ tự khắc nhỏ dần.

Nghe hơi vô lý, việc đặt tên thì giúp ích gì cho bộ não?

Thực ra, đây là một "cú lừa" sinh học. Khi gọi tên cảm xúc, bạn đang ép bộ não chuyển từ chế độ "phản ứng" sang "phân tích".

Lúc này, dòng điện thần kinh sẽ chuyển từ hạch hạnh nhân (nơi tạo ra nỗi sợ) sang vỏ não trước trán (nơi xử lý logic). Việc dán nhãn buộc bạn phải quan sát nỗi sợ như một đối tượng khách quan thay vì bị nó nuốt chửng.

Sự mơ hồ là thức ăn của sự hoảng loạn. Khi bạn chỉ đích danh "đây là sự lo lắng vì sợ bị đánh giá", bạn đã tước đi vũ khí mạnh nhất của bản năng: sự mù mờ.

Trải nghiệm duyệt thẻ →

Chủ đề liên quan

Nhu cầu tích trữ sách nhưng không bao giờ đọcThói quen xem lại những bức ảnh cũ trong điện thoạiThói quen đeo tai nghe không mở nhạc nơi công cộngThói quen cầm điện thoại khi cảm thấy lúng túngThói quen soi gương ngay sau khi vừa khóc xongThói quen xin lỗi trước khi đưa ra yêu cầu